Chương 4
Bạch Huyền vì muốn trả đũa ta, chủ động đề nghị tắm rửa cho ta.
“Này, quần áo của ngươi rách nát quá rồi đấy. Trên người còn dính đầy bùn đất, bẩn chết đi được, bẩn chết đi được!”
Huyệt đạo của ta bị điểm, không thể nhúc nhích. Nàng nhét thẳng ta vào bồn tắm, bôi đầy bồ kết lên người. Bọt xà phòng chất thành một đống trên đầu ta.
Nàng xắn tay áo lên, vừa lầm bầm vừa ra sức kỳ cọ tóc cho ta.
“Con gái con đứa mà chẳng biết giữ gìn sạch sẽ gì cả. Nhìn nước đục thành thế nào rồi đây?”
Sức lực của nàng không hề nhỏ.
Da ta gần như bị nàng chà tróc cả ra.
Đúng là nỗi nhục lớn nhất đời người.
Ta vừa xấu hổ vừa tức giận đến nóng bừng toàn thân, mở miệng mắng lớn:
“Con tiện nhân kia! Ta nhất định sẽ giết ngươi! A a a a a!”
Nàng dùng khăn bịt miệng ta lại.
“Lắm lời thế làm gì? Ta là sư tỷ của ngươi đấy, vậy mà ngươi dám mắng ta? Ta nói cho ngươi biết, ngươi tiêu đời rồi!”
Sau khi tắm xong, nàng dùng pháp thuật hong khô người cho ta, thay cho ta bộ đệ tử phục của Kim Vân Sơn.
Thoạt nhìn, ta đã có dáng vẻ của một đệ tử chính đạo.
Nhưng trong gương, sát khí quẩn quanh nơi chân mày vẫn khiến người khác nhìn ra ta là một ma tu.
Bạch Huyền cau mày suy nghĩ một lúc, rồi bóp cằm ta, nhét vào miệng ta một viên đan dược.
Ngay khoảnh khắc nuốt xuống bụng, cơn đau dữ dội lập tức lan khắp toàn thân.
Đau đến mức ta co quắp trên mặt đất, mồ hôi lạnh tuôn như mưa, không kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ thảm thiết.
Bạch Huyền cười trên nỗi đau của người khác.
“Đây là Tẩy Tủy Đan. Sau này cứ cách bảy ngày ngươi phải uống một viên. Nó sẽ giúp loại bỏ toàn bộ ma khí trong cơ thể ngươi.”
“Đương nhiên sẽ có chút tác dụng phụ, nhưng tất cả đều là vì tốt cho ngươi thôi.”
Bộ dạng này của nàng thật sự chẳng giống đang có ý tốt chút nào.
Ta đau đến mức nắm chặt vạt áo trước bụng, mồ hôi lạnh túa ra không ngừng, nghiến răng ken két.
“Con mụ lắm chuyện đáng chết! Ta nhất định sẽ lột da ngươi, rút gân ngươi, nhét ngươi vào bụng chó để đầu thai làm chó!”
Sắc mặt Bạch Huyền tối sầm, gân xanh nổi đầy trán.
“Tiểu súc sinh! Lúc nãy ta nên tiện tay rửa luôn cái miệng của ngươi mới phải!”
Cho đến khi đau đến ngất đi.
Không biết đã qua bao lâu.
Khi mở mắt ra, ta đang nằm trên giường, trong phòng không có lấy một bóng người.
Không có ai.
Chính là cơ hội tốt nhất để bỏ trốn.
Ta nhảy xuống giường, chạy thẳng ra cửa.
Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Từ Hựu Chân đứng ngay bên ngoài.
Hắn cười ngốc nghếch, trên tay xách một hộp thức ăn.
“Ta đặc biệt xuống núi mua cho ngươi đấy, mau tới nếm thử xem.”
Tay hắn vẫn còn quấn băng, vết thương chưa lành hẳn.
Hôm đó ta vốn định cắn đứt ngón tay hắn.
Đáng tiếc Bạch Huyền ngăn cản quá nhanh, chỉ khiến thịt trên tay hắn bị cắn nát.
Chẳng trách Bạch Huyền nói hắn là đồ ngốc.
Ta đã cắn hắn rồi mà hắn vẫn dám tới tìm ta.
Nghĩ lại cũng đúng.
Bây giờ linh lực của ta hoàn toàn biến mất. Ngoài việc mạnh miệng ra, bất kỳ ai cũng có thể giẫm đạp lên đầu ta.
Có lẽ hắn căn bản không để ta vào mắt.
Nụ cười rạng rỡ ấy càng khiến ta chán ghét hơn.
Ai rảnh mà ăn đồ của hắn chứ?
Ta đẩy hắn ra rồi chạy đi.
Nhưng cho dù có liều mạng chạy, Từ Hựu Chân vẫn dễ dàng đuổi kịp.
Hắn ngồi trên phi kiếm, ngự kiếm song song với ta, cười tủm tỉm nhìn xuống.
“Tiểu sư muội chạy nhanh đấy.”
Thân thể không có linh lực chẳng khác gì phàm nhân.
Ta căn bản không chạy nổi hắn.
Hắn thậm chí còn lười biếng ngáp một cái.
“Tiểu sư muội, chạy nhanh thêm chút nữa đi. Vận động nhiều sẽ giúp Tẩy Tủy Đan phát huy hiệu quả tốt hơn.”
Tên khốn chết tiệt này.
Dám trêu đùa ta!
Ta dừng bước, chống đầu gối thở dốc, lạnh lùng nhìn hắn.
“Sao không chạy nữa?”
Ta hít sâu hai hơi.
“Mệt rồi.”
Hắn hoàn toàn không đề phòng, giống như lần trước, đưa tay về phía ta.
“Vậy ta đưa ngươi về ăn cơm.”
Lần này hắn dùng tay còn lại để kéo ta.
Ta cụp mắt nhìn.
Rồi nắm lấy tay hắn.
Cắn thật mạnh xuống.
Tiếng kêu thảm thiết của Từ Hựu Chân làm chim chóc trên cành cây đều hoảng sợ bay tán loạn.
Lần này hay rồi.
Tên ngốc ấy cuối cùng đã biến cả hai bàn tay thành chân giò heo.