Âm Dương Quỷ Sai

Chương 28: Bán Tay Ngọc Đổi Dương Thọ, Lão Pháo Gặp Hạn

Chương 28: Bán Tay Ngọc Đổi Dương Thọ, Lão Pháo Gặp Hạn

Lượn lờ thêm một lúc, Hồ Bát Vạn đang chán nản thì một đạo sĩ đi cùng một hòa thượng tiến lại gần. Lúc đi lướt qua, đạo sĩ bỗng dừng lại hỏi: "Chàng trai, thứ cậu cầm trên tay kiếm ở đâu ra thế?"
Hồ Bát Vạn đang bực mình, đáp cộc lốc: "Liên quan gì đến ông?"
Ngưu Nhạc Điền và hòa thượng thấy vậy cũng dừng lại. Hòa thượng nhìn Ngưu Nhạc Điền: "Hóa ra là Thổ Địa công, vị tiểu huynh đệ này là bạn ngài à?"
Ngưu Nhạc Điền cười gật đầu: "Phải, ngài từng gặp ta rồi sao?"
Hòa thượng lắc đầu: "Ta nghe gia sư nhắc tới, gia sư rất khâm phục nhân phẩm của Ngưu tiên sinh."
Trong khi hòa thượng và Ngưu Nhạc Điền xã giao, đạo sĩ cứ nhìn chằm chằm vào Hồ Bát Vạn. Dù hắn ăn nói xấc xược, lão cũng không giận.
"Chàng trai, cái tay ngọc này không hợp ở bên cạnh cậu đâu, sẽ mang lại rắc rối đấy." Đạo sĩ nói.
Hồ Bát Vạn nhìn cái tay ngọc: "Ý ông là đưa cho ông thì tôi hết rắc rối hả?"
"Có thể nói như vậy." Đạo sĩ gật đầu.
Hồ Bát Vạn cười khẩy: "Nghĩ hay nhỉ, đây là tay tháo từ tượng Ôn Thần ra đấy, không có năm sáu ngàn âm đức thì đừng hòng tôi nhả ra."
"Chàng trai, cậu chỉ là một âm sai quèn. Ôn Thần không dễ chọc đâu, cậu cầm tay tượng Ôn Thần, không sợ bị báo thù à?" Đạo sĩ vẫn không cam tâm.
"Chỉ là cái tượng Ôn Thần, tôi sợ quái gì?"
Miệng thì cứng nhưng trong lòng Hồ Bát Vạn cũng rén, nhưng hắn biết nếu lộ ra vẻ sợ hãi thì lão đạo sĩ sẽ ép giá ngay.
Hòa thượng nói chuyện với Ngưu Nhạc Điền xong, ánh mắt cũng rơi vào cái tay ngọc: "Tiểu huynh đệ, ta từng gặp cậu, biết cậu đặc biệt, nhưng cái tay ngọc này đúng là hại nhiều hơn lợi."
Hồ Bát Vạn giơ tay ngọc lên: "Đại sư, tôi đang cần nâng cao thực lực gấp, nếu ngài giúp tôi mạnh lên nhanh chóng, cái tay này biếu ngài luôn."
Hòa thượng nhìn tay ngọc: "Cậu là Quỷ Sai, muốn mạnh nhanh nhất là thăng cấp, thành Quỷ Sai cấp cao thì tự nhiên mạnh thôi."
Nói thừa, thăng cấp được thì cần quái gì tìm cách khác. Quỷ Sai thăng cấp cần âm đức, mà hắn đang thiếu âm đức trầm trọng.
Nói qua nói lại vài câu, Hồ Bát Vạn và Ngưu Nhạc Điền định đi thì hòa thượng nói: "Bát Vạn tiểu huynh đệ, ta dùng nửa năm dương thọ đổi cái tay ngọc này, cậu thấy sao?"
Nửa năm dương thọ là cái giá không nhỏ, vượt xa một vạn âm đức. Hồ Bát Vạn thấy lạ, sao hòa thượng lại chịu chơi thế.
Hồ Bát Vạn ngắm nghía cái tay ngọc: "Cho tôi biết lý do tại sao ngài trả giá cao thế được không?"
Hòa thượng lắc đầu: "Cụ thể không tiện nói, nhưng ta có thể khẳng định với cậu, cái tay ngọc này ở chỗ cậu là họa chứ không phải phúc."
Tăng thực lực cũng chỉ để tích âm đức kéo dài sự sống, giờ có sẵn nửa năm dương thọ, Hồ Bát Vạn ngu gì không đổi. Hắn gật đầu cái rụp.
Dưới sự giúp đỡ của Ngưu Nhạc Điền và lão đạo sĩ, hòa thượng làm phép chuyển nửa năm dương thọ cho Hồ Bát Vạn. Hắn giao cái tay ngọc cho hòa thượng.
Nhận được hàng, hòa thượng và đạo sĩ cáo từ. Ngưu Nhạc Điền nhìn theo bóng lưng họ, trầm ngâm: "Hòa thượng này luyện hóa được cái tay ngọc kia sao?"
Có thêm nửa năm sống, tâm trạng Hồ Bát Vạn phơi phới. Hắn cùng Ngưu Nhạc Điền lượn thêm một vòng rồi mới về.
Rời Tử Nhân Câu, Ngưu Nhạc Điền dặn Hồ Bát Vạn mau chóng bắt ma, làm việc thiện tích đức, hai năm rưỡi không dài đâu.
Tiễn Ngưu Nhạc Điền về miếu, Hồ Bát Vạn đi bộ về nhà Trịnh Khiêm.
Đẩy cổng vào sân, thấy đèn vẫn sáng, trong nhà có tiếng người nói chuyện. Hắn thầm nghĩ nửa đêm rồi ai còn ở đây.
Vừa mở cửa, thấy trưởng thôn đang nhìn ra cửa với ánh mắt lo lắng. Thấy Hồ Bát Vạn, trưởng thôn lao tới túm lấy hắn: "Bát Vạn, mau đi theo tôi, thằng Lão Pháo nhà tôi gặp chuyện rồi!"
Nghe Lão Pháo gặp chuyện, Hồ Bát Vạn nghĩ ngay đến cái tay ngọc, vội hỏi: "Trưởng thôn, Lão Pháo bị sao?"
"Cứ đi rồi biết."
Hồ Bát Vạn và Trịnh Khiêm vội vã theo trưởng thôn về nhà. Vừa vào cửa, một luồng hơi nóng phả vào mặt. Nhìn thấy Trịnh Lão Pháo, Hồ Bát Vạn chết sững. Mặt thằng bé đen sì như bôi mực, bên ngoài lớp đen còn phủ một tầng sương trắng.
Giữa nhà đặt cái lò sắt, vợ trưởng thôn đang mồ hôi nhễ nhại tống củi vào lò.
"Bát Vạn, cậu xem Lão Pháo có phải bị âm khí nhập thể không? Cậu giúp tôi cầu xin Thổ Địa công cứu nó với." Trưởng thôn khẩn khoản.
Hồ Bát Vạn quệt mồ hôi trán, đến bên giường, lấy cái cán chổi chọc chọc vào người Trịnh Lão Pháo: "Lão Pháo, cái tay ngọc đâu?"
Ra nông nỗi này chắc chắn do cái tay ngọc. Hồ Bát Vạn không cảm thấy âm khí, tay ngọc là của Ôn Thần, Trịnh Lão Pháo không phải bị âm khí nhập mà có thể dính ôn dịch.
Trịnh Lão Pháo mắt nhắm nghiền, nằm im bất động. Hồ Bát Vạn vứt cái chổi: "Trưởng thôn, Lão Pháo không phải bị âm khí nhập, có thể là ôn dịch."
"Không thể nào, chập tối nó bắt đầu khó chịu, vợ tôi gọi bác sĩ thôn đến xem, thợ mộc Lỗ cũng đến, họ tiếp xúc với nó có bị lây đâu." Trưởng thôn cãi.
Hồ Bát Vạn nhìn kỹ Trịnh Lão Pháo lần nữa: "Trưởng thôn, Lão Pháo cầm đồ của Ôn Thần nên tôi mới lo nó bị ôn dịch."
Hồ Bát Vạn kể lại chuyện Trịnh Lão Pháo cướp cái tay ngọc, nhưng giấu chuyện mình cũng cầm một cái.
Trưởng thôn nghe xong tá hỏa: "Cái gì? Lão Pháo cầm đồ của Ôn Thần á?"
Mọi người lục tung cả nhà lên cũng không thấy cái tay ngọc đâu. Hồ Bát Vạn vội chạy ra miếu Thổ Địa tìm Ngưu Nhạc Điền.
Nghe chuyện tay ngọc gây họa, Ngưu Nhạc Điền lắc đầu: "Đây không phải âm khí nhập thể bình thường, ta không giải quyết được. Các cậu mau nghĩ cách khác đi."
Ngưu Nhạc Điền bảo tuy không phải ôn dịch nhưng có liên quan, khuyên nên đưa Trịnh Lão Pháo đi bệnh viện cách ly, kẻo biến thành ôn dịch thật thì lây cho cả làng.
Hồ Bát Vạn về nói lại, trưởng thôn do dự mãi mới quyết định: "Được, làm theo lời Thổ Địa công."


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất