Chương 29: Đồng Nghiệp Gặp Nhau, Ông Đây Cũng Là Quỷ Sai
Trời vừa sáng, Hồ Bát Vạn và Trịnh Khiêm kiếm cái xe ba gác, Hồ Bát Vạn bế thốc Trịnh Lão Pháo lên xe, cả đám hì hục đẩy ra trạm xá trấn.
Đến nơi, bác sĩ nhìn qua rồi bảo chuyển viện gấp lên huyện, ở đây điều kiện kém, nằm chỉ có chờ chết.
Thuê xe không được, trưởng thôn phải nhờ chủ tịch trấn điều xe công vụ mới đưa được Trịnh Lão Pháo lên bệnh viện huyện.
Bác sĩ bệnh viện huyện khám xong liền báo cáo viện trưởng, Trịnh Lão Pháo bị cách ly ngay lập tức. Vợ trưởng thôn thấy con bị nhốt, chỉ được nhìn qua cửa kính thì khóc bù lu bù loa.
Trưởng thôn mặt mày ủ rũ nhìn Hồ Bát Vạn: "Bát Vạn, bác sĩ bó tay rồi, cậu mau tìm sư phụ cậu xem sao."
Đến nước này, trưởng thôn lại nhớ đến sư phụ của Hồ Bát Vạn.
Hồ Bát Vạn cũng đang rối như tơ vò, đành gật đầu: "Để tôi thử xem, nhưng sư phụ tôi thần long thấy đầu không thấy đuôi, tìm khó lắm."
Huy động hết các mối quan hệ tìm Lục Lão Lục suốt hai ngày trời mà bóng chim tăm cá.
Bố Hồ Bát Vạn nghe chuyện, khuyên hắn giúp trưởng thôn tìm Chu Ngọc Phong - Chu đại sư, thầy phong thủy nổi tiếng nhất huyện.
Chu Ngọc Phong danh tiếng lẫy lừng, là khách quý của nhiều đại gia, quan chức. Lão mở tiệm vàng mã ở phố Bắc, ai cần việc gì cứ đến đó tìm.
Hồ Bát Vạn hỏi đường rồi dẫn trưởng thôn đến tiệm vàng mã.
Tiệm bé tẹo, cửa bày đầy đồ mã. Một thanh niên đang ngồi ghế bấm điện thoại.
"Người anh em, chúng tôi tìm Chu Ngọc Phong đại sư." Hồ Bát Vạn hỏi.
Gã thanh niên không ngẩng đầu: "Việc gì?"
Hồ Bát Vạn thấy thái độ lồi lõm thì nóng máu, định chửi thì trưởng thôn can: "Cậu em, nhà tôi có chuyện, muốn nhờ Chu đại sư xem giúp."
Gã thanh niên vẫn cắm mặt vào điện thoại: "Sư phụ tôi bận lắm, để lại số điện thoại, khi nào rảnh tôi báo."
Hồ Bát Vạn đá vào chân ghế: "Ê, bọn tôi có việc gấp, cậu bỏ cái điện thoại rách kia xuống được không?"
Gã thanh niên ngẩng lên, trừng mắt: "Ý gì? Mẹ mày gặp ma à?"
Hồ Bát Vạn túm cổ áo nhấc bổng gã lên: "Mẹ mày mới gặp ma! Nói láo nữa bố đấm vỡ mồm."
Thấy Hồ Bát Vạn động thủ, gã thanh niên sợ xanh mặt: "Anh giai, bỏ tay ra, có gì từ từ nói."
Hồ Bát Vạn ném gã xuống ghế: "Mau liên lạc với Chu đại sư cho tao."
Gã gọi điện cho Chu đại sư, hẹn bảy giờ tối gặp ở cổng bệnh viện.
Rời tiệm vàng mã, hai người đi ăn cơm, sáu giờ tối đã chầu chực ở cổng bệnh viện.
Đợi đến hơn bảy giờ, gã thanh niên tiệm vàng mã mới cùng một ông già mặc áo đối khâm bước xuống xe.
Ông già râu tóc bạc phơ, phong thái tiên phong đạo cốt, mặt mũi bình thản như thể mọi sự trên đời chỉ là phù du.
Trưởng thôn và Hồ Bát Vạn vội ra đón, kể lại tình hình.
Chu Ngọc Phong gật gù: "Vụ này hơi căng, để xem tình hình thế nào đã."
Chu Ngọc Phong không có vẻ kiêu ngạo như mấy thầy bà khác, nói năng nhã nhặn khiến Hồ Bát Vạn có ấn tượng tốt.
Vào bệnh viện, đứng ngoài cửa kính nhìn Trịnh Lão Pháo, Chu Ngọc Phong hỏi ngày sinh tháng đẻ rồi bấm độn: "Con trai ông số có kiếp nạn này, qua được thì đại phú đại quý, không qua được thì..."
Lão bỏ lửng câu nói, ai cũng hiểu ý. Trưởng thôn cuống quýt: "Chu đại sư, làm sao để qua kiếp nạn này?"
Chu Ngọc Phong lắc đầu: "Tôi cũng không biết, tận nhân lực tri thiên mệnh. Con trai ông tướng mạo không tệ, số có quý nhân phù trợ, yên tâm đi, chắc không sao đâu."
Trong lúc trưởng thôn nói chuyện với Chu Ngọc Phong, Hồ Bát Vạn quay sang hỏi đệ tử của lão: "Nhóc, tên gì, biết bắt ma không?"
Gã thanh niên bĩu môi: "Tôi không biết thì anh biết à?"
"Tất nhiên tao biết. Ê, sư phụ mày ngoài bắt ma còn biết gì nữa?"
Hồ Bát Vạn muốn thăm dò xem Chu Ngọc Phong có tài thật không, nếu giỏi thì bái sư học đạo.
Đệ tử Chu Ngọc Phong tên Loan Vân Lĩnh, biệt danh Đầu To. Thấy Hồ Bát Vạn hỏi dò, tưởng hắn coi thường sư phụ mình nên bắt đầu nổ banh xác.
Hồ Bát Vạn càng nghe càng thấy sai sai, theo lời thằng Đầu To thì sư phụ nó còn ghê hơn thần tiên.
"Thôi bớt đi, sư phụ mày là thần tiên chắc, còn bay lên trời chui xuống đất, đánh cờ với Thái Thượng Lão Quân nữa cơ à?"
"Tin hay không tùy, sư phụ tôi là Lục Địa Thần Tiên đấy."
"Đầu To, lại chém gió gì đấy?" Chu Ngọc Phong nghe thấy, nhắc nhở.
Đầu To vội im bặt, biết sư phụ ghét nhất khoác lác.
Chu Ngọc Phong muốn vào phòng bệnh xem kỹ, nhưng bác sĩ từ chối thẳng thừng.
Không vào được, Chu Ngọc Phong đành về trước, dặn dò: "Ông Trịnh, con trai ông chắc chắn đụng phải thứ không nên đụng. Giờ ở xa chưa xác định được, tôi về trước, khi nào vào được phòng bệnh tôi sẽ quay lại."
Tiễn Chu Ngọc Phong xong, Hồ Bát Vạn và trưởng thôn ở lại trông, bảo Trịnh Khiêm về nhà nghỉ ngủ.
Hành lang bệnh viện vắng tanh, chỉ còn Hồ Bát Vạn và trưởng thôn. Hồ Bát Vạn an ủi trưởng thôn vài câu rồi định nằm ghế nghỉ, bỗng một luồng gió âm thổi qua, hai thanh niên mặc đồ đen hiện ra giữa hành lang.
Hồ Bát Vạn nhìn trưởng thôn, hai gã áo đen đứng ngay gần mà trưởng thôn không hề hay biết.
Hai gã áo đen nhìn trưởng thôn và Hồ Bát Vạn rồi đi về phía phòng bệnh Trịnh Lão Pháo. Hồ Bát Vạn vội đứng dậy chặn đường.
Hai gã áo đen ngạc nhiên nhìn Hồ Bát Vạn, một gã hỏi: "Mày nhìn thấy bọn tao?"
Hồ Bát Vạn nhìn kỹ, thấy cổ tay phải hai gã đều quấn xích sắt, biết ngay là Quỷ Sai.
"Hai vị là Quỷ Sai?" Hồ Bát Vạn hỏi.
Hai gã áo đen trố mắt: "Sao mày biết?"
Hồ Bát Vạn giơ tay phải lên, để lộ Hồn Tỏa quấn trên cổ tay: "Tôi cũng là Quỷ Sai."