Chương 36: Bị Lão Đạo Chơi Khăm, Họa Ôn Thần Ập Tới
Siêu độ cho đám ác quỷ này là chuyện tốt với Hồ Bát Vạn, hắn kiếm được âm đức, Hắc Đại Cá thì được con Âm Cẩu.
Bàn với trưởng thôn, lão đồng ý ngay, còn định dùng tiền công quỹ mời thầy. Hồ Bát Vạn biết nếu dùng tiền công quỹ thì âm đức của mình sẽ giảm, nên kiên quyết tự bỏ tiền túi.
"Trưởng thôn, dùng tiền thôn không hay đâu, đây là mê tín dị đoan, cấp trên biết được thì ông rắc rối to."
"Tiểu Hồ, cậu mới nhận lương một tháng, tiền đâu mà làm lễ." Trưởng thôn lo lắng.
Hồ Bát Vạn tính toán: "Trưởng thôn, hay là thế này, tôi mượn tạm tiền của thôn, tháng sau có lương tôi trả."
Cuối cùng thống nhất thôn ứng tiền làm lễ, ghi nợ cho Hồ Bát Vạn, có lương thì trừ.
Hồ Bát Vạn mù tịt chuyện cúng bái, giao hết cho thợ mộc Lỗ lo liệu, mình chỉ chạy vặt.
Rất nhanh, mấy hòa thượng từ ngôi chùa gần đó được mời đến. Hồ Bát Vạn nhìn thấy một người quen, chính là hòa thượng hắn gặp ở chợ quỷ Tử Nhân Câu.
Hòa thượng thấy Hồ Bát Vạn thì cười bí hiểm, rõ ràng biết tỏng tình hình của hắn.
Hồ Bát Vạn tiến lại: "Chào đại sư, lại gặp nhau rồi."
Hòa thượng gật đầu không nói, kéo Hồ Bát Vạn ra chỗ vắng thì thầm: "Tiểu Hồ, cậu định chuộc cái tay ngọc đã bán thế nào?"
Hồ Bát Vạn ngạc nhiên: "Kim Hải đại sư, sao ngài biết tôi muốn chuộc lại?"
Hòa thượng Kim Hải cười hề hề: "Lúc ở chợ quỷ cậu bán đi là ta biết cậu sẽ phải chuộc lại rồi, chỉ là lúc đó không tiện nhắc."
"Kim Hải đại sư, ý ngài là tôi bị lão đạo sĩ kia chơi khăm à?"
Kim Hải gật đầu: "Có thể nói vậy. Lão đạo sĩ Tiết pháp hiệu Liễu Trần, nhưng lòng trần chưa dứt. Lão nhìn ra cái tay đó là của tượng Ôn Thần, biết chắc cậu sẽ phải chuộc lại nên mới dám bỏ nửa năm dương thọ ra mua."
Biết mình bị chơi xỏ, Hồ Bát Vạn tức tối: "Kim Hải đại sư, nếu tôi không chuộc thì sao?"
Kim Hải cười lắc đầu: "Không chuộc không được đâu, một âm sai quèn như cậu không gánh nổi hậu quả đắc tội Ôn Thần đâu."
Kim Hải bảo Ôn Thần tuy không thể tùy tiện xuống trần báo thù vì cái tượng, nhưng đệ tử của hắn thì khác. Đệ tử Ôn Thần ở nhân gian rất nhiều, tính tình y hệt sư phụ, thù dai nhớ lâu, trả thù đến chết mới thôi.
"Kim Hải đại sư, họ sẽ trả thù thế nào?" Hồ Bát Vạn lo lắng.
Kim Hải lắc đầu: "Khó nói lắm. Ta nhớ hơn trăm năm trước có kẻ đắc tội đệ tử Ôn Thần, chẳng bao lâu sau cả cái làng đó gà chó không còn, qua một đêm biến thành oan hồn hết."
Hồ Bát Vạn lạnh sống lưng. Quá kinh khủng, bản thân hắn sống chết không sao, nhưng nếu vì hắn bán cái tay ngọc mà cả Tam Pháo Truân bị diệt vong thì tội lỗi tày trời.
"Kim Hải đại sư, ngài giúp tôi hỏi lão đạo sĩ Tiết xem chuộc lại phải trả giá bao nhiêu?"
Hồ Bát Vạn biết chuyện này không giải quyết bằng tiền được, nếu lão đạo sĩ cần tiền thì đã không bỏ dương thọ ra. Lần này hắn gặp hạn lớn rồi.
Tuy hận lão đạo sĩ chơi khăm nhưng Hồ Bát Vạn vẫn lý trí tìm cách giải quyết.
Kim Hải gật đầu: "Được, ta giúp cậu vụ này, có bạn là âm sai cũng tốt."
Biết mình bị gài, chuyện làm lễ siêu độ bỗng trở nên không quan trọng nữa. Buổi lễ bắt đầu, các hòa thượng tụng kinh siêu độ cho đám ác quỷ trong cây hòe. Hồ Bát Vạn ngồi dựa tường, vừa xem vừa nghĩ cách vượt qua kiếp nạn này.
Tay ngọc xuất hiện rất kỳ lạ, Thanh Liên Câu ở đâu chưa biết, nhưng chắc chắn không ở gần Tam Pháo Truân.
Đã không ở gần đây mà tay ngọc lại xuất hiện ở con sông ngoài thôn, chắc chắn có kẻ mang đến.
Nếu giờ trả lại tay ngọc thì coi như thừa nhận mình làm hỏng tượng Ôn Thần, nên chưa thể trả ngay. Việc cấp bách là giấu kỹ cái tay đang giữ, tìm ra kẻ ném tay ngọc xuống sông.
Lại còn phải đề phòng lão đạo sĩ Tiết. Lão dám chơi khăm hắn thì chắc chắn có bài. Chỉ cầm tay ngọc thì chưa hại được ai, có thể lão quen đệ tử Ôn Thần, nếu hắn không chuộc lại, lão sẽ giao tay ngọc cho đệ tử Ôn Thần, tiện thể bán đứng hắn luôn.
Chiều thu trời vẫn nóng, nhưng Hồ Bát Vạn càng nghĩ càng thấy lạnh buốt, như rơi xuống hầm băng không lối thoát.
Lễ xong, Hồ Bát Vạn vẫn đang trầm tư. Trịnh Khiêm đến ngồi cạnh: "Bát Vạn, lễ xong rồi, mày xem thế nào?"
Hồ Bát Vạn ngẩng lên thấy thợ mộc Lỗ đang đứng dưới gốc hòe nhìn mình, bèn chỉ vào hòa thượng Kim Hải: "Lão Trịnh, hỏi Kim Hải đại sư ấy, ông ấy bảo được là được."
Tiễn các hòa thượng về, Hồ Bát Vạn ra gốc hòe, bảo Hắc Đại Cá: "Lão Hắc, hỏi xem oán khí của bọn chúng tan chưa?"
Hắc Đại Cá đi một lát quay lại bảo buổi lễ rất thành công, đám hồn ma trong cây hòe giờ đều chịu xuống địa phủ.
Đêm đó, Hồ Bát Vạn đưa hết đám ma đến miếu Thành Hoàng giao nộp, Hắc Đại Cá thuận lợi nhận được con Âm Cẩu.
Để tìm ra kẻ đứng sau giở trò, Hồ Bát Vạn cùng Trịnh Khiêm, thợ mộc Lỗ và Ngưu Nhạc Điền bắt đầu điều tra toàn diện quanh Tam Pháo Truân.
Trịnh Khiêm và thợ mộc Lỗ đi các thôn lân cận hỏi thăm xem có người lạ nào xuất hiện gần đây không, đặc biệt là bọn buôn đồ cổ.
Hồ Bát Vạn và Ngưu Nhạc Điền ban đêm đi hỏi thăm ma quỷ quanh vùng. Người có thế giới của người, ma có xã hội của ma, chuyện người không biết thì ma lại rõ như ban ngày.
Ăn tối xong, Hồ Bát Vạn dẫn Hắc Đại Cá đang say ngất ngưởng rời nhà Trịnh Khiêm.
Từ khi biết Hồ Bát Vạn có ma đi theo, Trịnh Khiêm lập bài vị cho Hắc Đại Cá ở nhà, bữa nào cũng cúng rượu thịt.
"Bát Vạn, thằng Trịnh Khiêm tốt với ta phết, cậu bảo ta nên báo đáp nó thế nào?" Hắc Đại Cá dắt chó, đi lảo đảo.
Hồ Bát Vạn lườm gã: "Thích báo đáp thế nào thì báo đáp, mới cho uống vài chén rượu mà sướng rơn lên."
Hắc Đại Cá cười hề hề: "Bát Vạn, lúc sống ta thích uống rượu, xuống địa phủ mấy trăm năm không được giọt nào, nhạt mồm nhạt miệng quá."
"Ông còn thích ăn thịt bò vàng nữa chứ gì?" Hồ Bát Vạn bực mình.
"Sao cậu biết?" Hắc Đại Cá ngạc nhiên.
"Ông còn thích nói chưa được hai câu là vung rìu chém người chứ gì?"
Hắc Đại Cá tắt nụ cười, nhìn chằm chằm Hồ Bát Vạn: "Bát Vạn, cậu biết ta là ai rồi à?"