Chương 37: Thả Chó Cắn Quỷ, Tra Khảo Tin Tức
Thực ra Hồ Bát Vạn chỉ nói bừa, thấy Hắc Đại Cá căng thẳng thì cười phá lên: "Tôi quan tâm ông là ai làm quái gì. Lão Lục bảo tôi dẫn ông đi ba tháng, ba tháng sau ông đi, chúng ta âm dương cách biệt, có khi chẳng bao giờ gặp lại, ông là ai với tôi không quan trọng."
Hắc Đại Cá cười, gật đầu: "Phải, cậu nói đúng, sư phụ cậu không nhìn lầm người."
Hai người vừa đi vừa chém gió ra khỏi thôn. Trăng sáng vằng vặc như cái đĩa bạc treo trên tấm màn nhung xanh đen.
Đến bờ sông, Hắc Đại Cá cởi dây buộc Âm Cẩu, sợi dây biến thành một lá bùa.
"Đi, tìm hết ma quỷ quanh đây về cho tao." Hắc Đại Cá vỗ đầu con chó.
Con chó đen cực kỳ nghe lời, gật đầu với Hắc Đại Cá rồi lao đi như tia chớp đen.
Dưới ánh trăng, con chó chạy xa dần rồi biến mất. Hồ Bát Vạn hỏi: "Lão Hắc, chó của ông tìm được ma không đấy?"
Hắc Đại Cá gật đầu: "Vô tư đi, trong vòng một cây số có tổng cộng tám con ma, Âm Cẩu xử lý tốt."
Hồ Bát Vạn nhìn Hắc Đại Cá kỳ quái: "Lão Hắc, sao ông biết có tám con?"
Hắc Đại Cá cười hề hề: "Thực lực khác nhau thì cảm nhận khác nhau. Âm sai các cậu nhạy cảm với ma quỷ hơn bất kỳ người, ma, linh, yêu nào cùng cấp, cậu không cảm nhận được là do cậu quá gà."
Bị chê gà, Hồ Bát Vạn cay mũi nhưng không cãi được vì đó là sự thật.
Mấy hôm trước gặp Lục Lão Lục, hắn từng hỏi cách nâng cao thực lực. Lão bảo thế giới này nhiều cao thủ, địa phủ cũng lắm ma mạnh, chỉ cần biết tận dụng thân phận âm sai thì mạnh lên cái một, dễ như ăn kẹo. Cắm đầu tu luyện là việc của bọn ngốc.
Lục Lão Lục nói lấp lửng, hỏi nữa thì lảng sang chuyện khác. Giờ Hắc Đại Cá nhắc đến, Hồ Bát Vạn hỏi: "Lão Hắc, nói về Quỷ Sai đi, Quỷ Sai so với ma thường có gì đặc biệt?"
Hắc Đại Cá soi Hồ Bát Vạn: "Bát Vạn, hình như cậu đột nhiên thông minh ra đấy."
Hồ Bát Vạn trừng mắt: "Bớt xàm, nói mau."
Hắc Đại Cá bảo Quỷ Sai hay Âm Sai là gọi chung nhân viên địa phủ, phàm là có chức vụ dưới đó, dù là người hay ma đều gọi là Quỷ Sai.
Địa phủ nằm ở Minh Giới, là một bộ máy hành chính khổng lồ.
Hắc Đại Cá giới thiệu sơ qua về địa phủ, rồi bảo ngoài Quỷ Sai địa phủ còn có Quỷ Sai nhân gian. Loại này cũng nhiều, Thành Hoàng và thuộc hạ quản lý hồn ma trong khu vực của họ, ra khỏi địa bàn là không được tùy tiện bắt hồn.
Hồ Bát Vạn thuộc loại tự do, có thể bắt hồn ở bất cứ đâu. Bộ phận nào cũng có sếp, Hồ Bát Vạn thuộc Thưởng Phạt Ty, chuyên thưởng thiện phạt ác, sếp trực tiếp là Nhật Du Thần và Dạ Du Thần.
Nghe một hồi, Hồ Bát Vạn thắc mắc: "Lão Hắc, sao ông biết nhiều thế, còn tôi thì mù tịt?"
Hắc Đại Cá cười: "Mấy kiến thức này lẽ ra sư phụ cậu phải dạy, nhưng lão ấy vội quá không kịp nói, đành để tôi nói thay vậy."
Hồ Bát Vạn định hỏi về Lục Lão Lục nhưng Hắc Đại Cá kín như bưng. Hắn bực bội: "Các người cứ thần thần bí bí, chả biết định làm cái trò gì. Không nói thì thôi, gặp lão già kia tôi hỏi trực tiếp."
Chém gió một lúc, Hồ Bát Vạn định hỏi kỹ thêm thì Âm Cẩu đã lùa tám con ma dọc bờ sông đi tới.
Âm Cẩu nhìn hiền lành mà bắt ma nhanh phết, Hồ Bát Vạn bắt đầu nể nó.
"Được đấy nhóc, bắt nhanh thế." Hồ Bát Vạn vỗ đầu con chó.
Âm Cẩu vẫy đuôi đắc ý.
Tám con ma thấy Hồ Bát Vạn nhận ra ngay là Quỷ Sai, sợ quá quỳ rạp xuống.
Lũ này thực lực yếu nhớt, Hồ Bát Vạn bảo đứng dậy rồi tra hỏi.
Chúng khai gần đây có mấy nhóm ác quỷ đến, do bọn kia hung hãn quá nên chúng không dám dây, thấy là trốn biệt.
"Bọn ác quỷ đó từ đâu đến? Có đứa nào xuống sông không?" Hồ Bát Vạn chỉ xuống sông.
Một ma nữ gật đầu: "Đứa nào đến cũng xuống sông, hình như tìm cái gì đó."
"Có một nhóm là đàn em của chị Lan, tôi từng gặp bọn nó." Một con ma khác lên tiếng.
Hồ Bát Vạn hỏi kỹ thì biết chị Lan là một con ma rất mạnh, tập hợp một đám ác quỷ chiếm khu rừng rậm bên kia sông, là thế lực lớn nhất vùng này.
Cụ thể chị Lan ở đâu trong rừng thì lũ ma này yếu quá không dám vào nên không biết.
Tám con ma cho biết ác quỷ quanh đây chia làm bốn thế lực. Nhà họ Trịnh ở Tử Nhân Câu rất mạnh nhưng chỉ thủ ở đó ít khi ra ngoài. Chị Lan bí ẩn nhất, thế lực thế nào ít ai biết, nghe đồn có liên hệ với Tiên gia.
Hai nhóm còn lại là thủy quỷ hạ lưu sông và u hồn trên sườn núi phía Bắc. Chết đuối thì tụ tập dưới sông, cả con sông là địa bàn của chúng. U hồn trên núi là ác quỷ từ nơi khác đến, nghe nói đến lánh nạn, thật giả không rõ.
Hỏi xong, Hồ Bát Vạn đốt ít tiền âm phủ cho tám con ma rồi thả đi. Lũ ma không ngờ bị âm sai bắt còn được thả và cho tiền, mừng rỡ cảm ơn rối rít rồi hóa thành gió âm bay mất.
Ma đi rồi, Hắc Đại Cá hỏi: "Bát Vạn, đi đâu trước?"
Hồ Bát Vạn nhìn rừng cây đen ngòm bên kia sông: "Chị Lan khả nghi nhất, nhưng tối nay chưa chuẩn bị gì, lên sườn núi xem sao."
Hắc Đại Cá gật đầu, chỉ vào cổ tay Hồ Bát Vạn: "Được, nhưng cậu phải giấu kỹ Hồn Tỏa đi, u hồn trên núi chắc chắn không thích thấy âm sai đâu."
Rời bờ sông, men theo bờ ruộng đến chân núi phía Bắc, hai người theo đường mòn đi lên.
Thế giới ban đêm khác hẳn ban ngày, Hồ Bát Vạn nhìn quanh, đâu đâu cũng thấy âm khí lượn lờ, chỗ nào âm khí nặng là chỗ đó có ma.
Rất nhanh hắn thấy một khe núi tụ tập lượng lớn âm khí, chỉ tay bảo: "Lão Hắc, qua đó xem, chỗ đó âm khí nặng nhất."
Hắc Đại Cá nhìn rồi gật đầu: "Được, chỗ đó có hơn hai mươi con ác quỷ, qua đó cậu phải cẩn thận đấy."