Chương 1
Tần Uyển Thù cả đời xuôi chèo mát mái.
Trước khi xuất giá, nàng là đệ nhất quý nữ danh chấn kinh thành.
Sau khi xuất giá, nàng là Thuận Vương phi được phu quân hết mực sủng ái.
Mãi đến khi nuốt xuống hơi thở cuối cùng...
Nàng mới bàng hoàng nhận ra hơn ba mươi năm qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng hư ảo.
Mọi sự yêu chiều, mọi lần dung túng...
Đều chỉ vì một lời sấm truyền mà nàng có được khi vừa cất tiếng khóc chào đời.
...
Khi ta nhắm mắt trong thân phận Hoàng hậu, cả một đời người tựa như đèn kéo quân, chậm rãi lướt qua trong tâm trí.
Mười lăm năm là nữ nhi Tần gia.
Hai mươi năm là thê tử của người khác.
Cha mẹ thương yêu ta, phu quân cưng chiều ta, tri kỷ kề bên.
Quả nhiên vận mệnh của ta đúng như lời vị đạo sĩ vân du năm xưa đã nói.
Mệnh cách tôn quý đến cực điểm, cả đời mọi việc đều thuận buồm xuôi gió.
Chỉ có hai điều khiến ta mang theo tiếc nuối.
Một là, suốt đời này chưa từng bước chân ra khỏi kinh thành, chưa được tận mắt ngắm nhìn non sông gấm vóc vẫn hiện hữu trong những trang sách.
Hai là... chẳng thể ở bên nhìn Dận nhi của ta từng chút một trưởng thành.
Trong bầu không khí nồng nặc mùi thuốc đến nghẹt thở, ý thức của ta dần tan đi.
Mặc cho cơn mệt mỏi vô biên chậm rãi nhấn chìm tất cả.
Tiểu cung nữ mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy đưa ngón tay đặt dưới chóp mũi người nữ nhân trên giường, rồi lảo đảo chạy vụt ra ngoài.
“Hoàng hậu nương nương... băng hà rồi——”
...
Thân thể bỗng nhẹ rồi lại nặng.
Linh hồn ta cứ thế bị cưỡng ép tách khỏi xác.
Hai tên quỷ sai đang chờ áp giải ta xuống âm phủ bấm ngón tay tính toán, sắc mặt lập tức đại biến.
“Lạ thay! Dương thọ vẫn chưa tận, mau bẩm báo Diêm Vương!”
Dứt lời, cả hai vụt một cái biến mất không còn tung tích.
...
Trong điện Vị Ương, Tiêu Trình Ngôn đứng trước thi thể ta, lặng im hồi lâu chẳng nói một lời.
Ta buồn chán vô cùng, bèn lén ghé sát sau gáy hắn, khẽ thổi một hơi.
Đó vốn là trò đùa nho nhỏ mà mỗi khi chỉ còn hai người, ta thường thích làm.
Nhưng lần này...
Hắn hoàn toàn không hề hay biết.
Trong lòng ta bỗng dâng lên chút tủi thân.
“Đừng buồn nữa mà... mau nhìn ta đi, ta vẫn còn ở đây, chưa hề rời đi.”
Chẳng bao lâu sau, Dư Vãn Yến đến.
Nàng ta là tri kỷ duy nhất của ta, thường xuyên vào cung bầu bạn, xưa nay ra vào đều không cần ngăn cản.
Nàng ta khẽ hành lễ, rồi bất ngờ lao vào lòng Tiêu Trình Ngôn.
“Ngôn lang, Vãn Vãn nhớ chàng lắm~”
Dư Vãn Yến dung mạo kiều mỹ, dáng người mảnh mai như cành liễu trước gió.
Nếu kẻ nàng ta ôm lấy không phải là phu quân của ta...
Có lẽ ta còn phải khen hai người họ đúng là một đôi bích nhân trời sinh.
Tiêu Trình Ngôn hết sức tự nhiên vòng tay ôm lấy nàng ta.
“Nàng ta đã chết rồi. Qua hai ngày nữa, trẫm sẽ đón nàng vào cung.”
Hai người ôm nhau hồi lâu.
Dư Vãn Yến ngẩng đầu, giọng nói mềm mại như nước.
“Chỉ là, Ngôn lang... Vãn Vãn thân phận thấp kém, sao có thể sánh được với Thù tỷ tỷ mang mệnh cách tôn quý. Dù chẳng cần làm gì, tỷ ấy cũng đủ giúp giang sơn của chàng mãi mãi vững bền.
“Vãn Vãn chỉ mong có được một chỗ đứng bên cạnh Ngôn lang, được vì chàng dâng trà mài mực, trò chuyện giải khuây. Cho dù phải chết... Vãn Vãn cũng cam lòng.”
Nghe vậy, khóe môi Tiêu Trình Ngôn khẽ nhếch lên.
Thế nhưng đáy mắt hắn lại lạnh lẽo, chẳng gợn lấy một tia cảm xúc.
“Đồ ngốc, nàng quên chuyện ta đã đổi mệnh cách của hai người rồi sao?
“Có đại sư Vân Phương làm pháp trợ giúp, chỉ cần đêm nay nàng uống hết máu nơi tim của nàng ta...
“Hoàn thành bước cuối cùng, nghịch thiên cải mệnh cũng chẳng phải việc khó.
“Sau đêm nay, nàng sẽ là vị Hoàng hậu được thiên mệnh lựa chọn tiếp theo.”
Dứt lời, hắn rút từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ.
Chỉ nhìn một cái, ta đã nhận ra.
Đó chính là lễ vật sinh thần năm hắn mười tám tuổi mà ta dốc số vàng lớn, sai người đến tận vùng Tái Bắc tìm nghìn năm hàn thiết rèn thành.
Lưỡi dao sắc bén, chém sắt như chém bùn, là bảo vật phòng thân hiếm có.
Ngày ấy, khi nhận lấy, hắn nâng niu như báu vật.
“Đa tạ Uyển Uyển muội muội. Trình Ngôn nhất định sẽ mang theo bên mình. Dao còn, người còn!”
Thế mà giờ đây...
Chính thanh chủy thủ ấy bị hắn hung hăng đâm thẳng vào trái tim ta.
Ngay sau đó, nội lực bùng phát.
Chuôi dao vỡ nát từng tấc, từng tấc một.
Dòng máu đỏ tươi men theo lưỡi dao, chậm rãi uốn lượn chảy xuống.
Ta vô thức đưa tay ôm lấy vị trí trái tim nơi thân thể hư vô của mình.
Một cơn giá lạnh cùng nỗi đau không sao diễn tả được trong khoảnh khắc lan khắp toàn thân.
Mổ tim, khoét thịt...
Hóa ra lại đau đến nhường ấy.