Chương 2
Huyết trận khổng lồ bỗng chốc vút thẳng lên trời.
Linh hồn ta bị giam cầm, trong khoảnh khắc toàn thân cứng đờ, không thể động đậy.
“Thả ta ra! Các ngươi đều là kẻ xấu!
Ta muốn mẫu hậu... ư!”
Ta trơ mắt nhìn Dận Nhi bị moi toang lồng ngực, chỉ trong chớp mắt đã tắt thở.
Thân hình bé nhỏ bị ném vào pháp trận. Cho đến lúc chết, đứa trẻ vẫn không thể hiểu nổi, vì sao phụ hoàng lại đích thân xuống tay giết mình.
Hai tòa pháp trận đối lập nhau.
Một bên là hai mẫu tử chết thảm đến không nỡ nhìn.
Một bên là Dư Vãn Yến bình yên vô sự.
Đất trời đột nhiên đổi sắc.
Mây đen cuồn cuộn che khuất ánh dương, cuồng phong gào thét dữ dội.
Ta muốn khóc.
Muốn gào lên.
Muốn nhào tới dưới chân Tiêu Trình Ngôn cầu xin hắn.
Thế nhưng...
Ta chỉ là một mảnh hư vô.
Bất lực đến cùng cực.
Đúng giờ Tý nửa đêm, đại sư Vân Phương một lần nữa xuất hiện.
“Xin bệ hạ lùi lại vài bước.”
Một tay ông phất phất trần, một tay kết ấn cầm phù, đạo bào phần phật tung bay trong gió.
Dư Vãn Yến đã hôn mê bất tỉnh.
Gương mặt lạnh lùng không gợn sóng của Tiêu Trình Ngôn bỗng chốc rạn vỡ, hắn hoảng hốt thất thanh gọi:
“Uyển Uyển!”
Đến lúc ấy ta mới phát hiện thân ảnh mình dần dần ngưng tụ thành hình.
Nhưng rất nhanh sau đó, thân thể lại hóa thành từng hạt bụi sao, lặng lẽ tan biến giữa không trung.
Trong đầu ta bỗng hiện lên một thành ngữ.
Hồn phi phách tán.
Thì ra...
Hắn hận ta đến mức ấy sao?
Ta khẽ mỉm cười, nhìn Tiêu Trình Ngôn, chậm rãi mấp máy môi.
“Vĩnh biệt.”
Giây phút cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hai bóng người một đen một trắng lại lần nữa hiện ra.
Cả thế gian hoàn toàn chìm vào bóng tối.
...
Lần nữa mở mắt, ta đã trở về năm mười lăm tuổi.
“Uyển Uyển muội muội lén hẹn gặp ta, chẳng hay có chuyện gì quan trọng sao?”
Trước mắt ta mờ mịt như phủ một tầng sương.
Rất lâu sau, tầm nhìn mới dần trở nên rõ ràng.
Tiêu Trình Ngôn đứng thẳng như ngọc, trường bào màu trắng nguyệt nha càng tôn lên dung mạo tuấn tú vô song. Đôi mắt vốn luôn mang theo vài phần lạnh nhạt, lúc này lại chứa ý cười nhìn ta, thấp thoáng nét non nớt của thiếu niên.
Đây là...
Tiêu Trình Ngôn của năm mười tám tuổi!
Đầu ngón tay ta khẽ co lại, chạm phải vỏ đao lạnh lẽo giấu trong tay áo rộng.
Món quà mừng sinh thần vốn nên được ta nâng niu trao tặng bằng cả tấm lòng, giờ đây lại như một khối sắt nung đỏ, nóng rẫy đến bỏng tay.
Ta gượng cười.
“Cũng chẳng có chuyện gì. Hôm nay là sinh thần của Tam hoàng tử, Uyển Thư chỉ muốn đích thân đến chúc mừng điện hạ một câu.”
Vừa dứt lời, bàn tay Tiêu Trình Ngôn đã đưa lên xoa đầu ta.
“Uyển Uyển lại quên rồi sao? Chẳng phải đã nói, khi không có người ngoài thì cứ gọi ta là Trình Ngôn ca ca là được.”
Đang giữa tiết trời tam phục oi bức, vậy mà hơi ấm từ bàn tay trên đỉnh đầu lại lạnh lẽo như băng tuyết giữa ngày đông giá rét.
Nó từng khắc từng khắc nhắc nhở ta...
Chính đôi tay này đã tàn nhẫn khoét tim, rút máu của ta.
Cũng chính đôi tay này đã ném Dận Nhi vào pháp trận như ném một mảnh giẻ rách.
Tất cả...
Chỉ vì dục vọng ích kỷ của riêng hắn.
“Vậy... Uyển Uyển không còn điều gì muốn nói với ta nữa sao?”
Chung chăn gối với Tiêu Trình Ngôn nhiều năm, ta quá hiểu sự đa nghi và nhạy bén của hắn, nào dám để lộ nửa phần khác thường.
Ta mím môi, giả vờ e thẹn.
“Trình Ngôn... ca ca, Uyển Thư muốn mượn ngọc bội của huynh xem một chút.”
Tiêu Trình Ngôn khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
“Thật không giấu gì huynh, vài tháng nữa là đến lễ cập kê của Uyển Thư. Phụ thân vừa tìm được một khối noãn ngọc, định chế tác thành ngọc bội cho ta. Chỉ tiếc xem qua bao nhiêu kiểu dáng, ta đều không vừa ý, cho nên...”
Những lời ấy lọt vào tai Tiêu Trình Ngôn, chẳng khác nào thiếu nữ đang kín đáo bày tỏ tâm ý.
Hắn tiện tay tháo ngọc bội bên hông xuống.
“Chỉ là một khối ngọc bội, cũng chẳng đáng bao nhiêu bạc. Nếu Uyển Uyển muội muội không chê, vậy ta tặng luôn cho muội.”
Nếu Dư Vãn Yến biết khối ngọc bội mà nàng ta dày công tìm kiếm lại bị hắn tiện tay đem tặng người khác, chỉ e sẽ tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Cầm được ngọc bội, ta lập tức rời đi không chút chậm trễ.
Phía sau, gió nhẹ chợt nổi.
Bóng người trong trường bào trắng nguyệt nha vẫn lặng lẽ đứng đó thật lâu.
Mãi đến khi bóng lưng ta khuất hẳn, hắn mới xoay người rời đi.