Chương 5
Đêm lạnh như nước.
Sau một phen cân nhắc thiệt hơn, lại thêm vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, ta mới thong dong rời khỏi thư phòng.
Cha ta vốn là kẻ thích nịnh bợ kẻ quyền thế. Hôm nay, thánh chỉ ban hôn đã trực tiếp buộc phủ họ Tần cùng Thái tử lên chung một chiếc thuyền, lão đương nhiên vừa tức vừa hận.
Nhưng loại người như vậy, cũng là kẻ dễ khống chế nhất.
“Phụ thân đã biết mệnh cách của con khác hẳn người thường, vậy sao dám chắc người con chọn chỉ là một kẻ vô dụng?
“Tam hoàng tử lòng dạ độc ác, lại âm thầm qua lại mật thiết với nhà họ Dư. Ai dám nói sau này hắn sẽ không qua cầu rút ván, giết lừa sau khi xong việc?”
Chỉ cần để lộ đôi chút tham vọng, lấy lợi ích làm mồi nhử, dù thế nào lão cũng không thể từ chối.
Trở về tiểu viện, nha hoàn theo sau ta bỗng nhiên ngã vật xuống đất.
Không biết từ lúc nào, Tiêu Trình Ngôn đã xuất hiện phía sau.
Đôi tay hắn vòng qua eo ta, ôm chặt từ phía sau.
Mùi đàn hương quyện cùng hơi rượu nồng đậm ập thẳng vào mặt.
Ta cau mày, nhấc chân giẫm mạnh xuống mu bàn chân hắn, rồi xoay người lùi ra sau, kéo giãn khoảng cách.
“Tam hoàng tử?”
Sắc mặt Tiêu Trình Ngôn không hề thay đổi, trái lại còn tiến thêm mấy bước, chộp lấy cổ tay ta.
Lực tay hắn mạnh đến kinh người.
Năm ngón tay siết chặt, ta chỉ cảm thấy xương cổ tay như sắp bị bóp nát.
“Uyển Uyển, là ta có chỗ nào chưa đủ tốt sao?
“Nàng rõ ràng vẫn luôn đem lòng ái mộ ta, cớ sao lại muốn gả cho Thái tử?”
Ta gần như không nhịn được mà cười lạnh.
Nhưng cuối cùng vẫn cưỡng ép đè nén xuống, đổi thành dáng vẻ lệ tuôn chực rơi.
“Điện hạ, thần nữ cũng đâu còn lựa chọn.
“Nếu điện hạ đã sớm tìm được người trong lòng, hà tất còn phải dây dưa với Uyển Thù nữa?”
Tiêu Trình Ngôn im lặng.
Trong đáy mắt hắn hiếm hoi hiện lên vài phần mờ mịt.
“Không... không phải...”
“Tam điện hạ!”
Ta hơi cao giọng, cắt ngang lời hắn.
“Chuyện người và muội muội Vãn Yến đã sớm tư định chung thân, lẽ nào còn cần thần nữ nói rõ?
“Khối ngọc bội kia, chẳng phải đã khắc rõ ràng đôi chim én đang quấn quýt bên nhau hay sao?
“Những gì Uyển Thù làm hôm nay, chẳng qua chỉ là muốn tự tìm cho mình một con đường sống mà thôi.”
Tiêu Trình Ngôn vốn chẳng uống bao nhiêu rượu.
Bộ dạng thất thố vừa rồi, xem ra chỉ là giả vờ.
Khóe môi hắn cong lên mang theo ý cười, rất nhanh đã khôi phục vẻ khôn khéo cùng lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa thường ngày.
Màn đêm buông thấp.
Gió lạnh mang theo hơi sương.
“Hừ...”
Tiêu Trình Ngôn thần sắc ung dung, mỉm cười nhìn ta, rồi chậm rãi thốt ra một câu khiến toàn thân ta lạnh toát.
“Uyển Uyển à, ta đã từng nói với nàng chưa?”
“Nàng... thật sự rất không biết diễn kịch.”
Hắn khẽ nâng cằm ta lên, ép ta phải ngẩng đầu nhìn hắn.
“Xem kìa, đôi mắt xinh đẹp biết bao, vậy mà lúc này chỉ còn ngập tràn chán ghét và oán hận.
“Vợ chồng hai mươi năm, nàng lại vọng tưởng dùng thứ diễn xuất vụng về này để qua mặt ta sao?”
Giọng điệu hắn hờ hững mà cố chấp, mang theo uy thế áp bức của một kẻ đã ở ngôi cao suốt bao năm.
Tiêu Trình Ngôn hơi cúi người, chậm rãi áp sát ta, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc.
Giống hệt kiếp trước, hắn kiên nhẫn phân tích từng sơ hở của ta, không bỏ sót một điểm nào.
“Lúc vừa mở mắt tỉnh lại, ta còn nghĩ, có nên trả nàng một đời tự do hay không, coi như không phụ những gì nàng đã vì ta ở kiếp trước.
“Thế nhưng, Uyển Uyển à, nàng lại quá nóng lòng muốn rời xa ta.
“Kể từ sau yến tiệc mừng sinh thần ấy, nàng nhiều lần viện cớ bệnh tật để từ chối lời mời của ta. Vậy mà cũng thật trùng hợp, mấy ngày trước nàng lại chuyển đến ở chùa Tướng Quốc, còn cứu được Thái tử.”
Nụ cười nơi khóe môi hắn càng lúc càng sâu, nhưng giữa hàng mày lại bỗng hiện lên vẻ tàn nhẫn đến rợn người.
“Uyển Uyển à, chúng ta là lương duyên do ông trời định sẵn. Có lẽ... cả đời này, nàng vĩnh viễn cũng không thể thoát khỏi ta.
“Ta sẽ giết hắn, rồi chờ nàng ngoan ngoãn trở về bên cạnh ta.”
Dứt lời, hắn dịu dàng vén lọn tóc mai bên tai ta.
Sau đó thong thả xoay người rời đi.
Choang——
Thanh đoản đao đã giấu sẵn trong tay áo, chờ thời cơ xuất thủ, bất ngờ rơi xuống đất, tựa như tuyên cáo trận giao phong này đã kết thúc bằng thất bại của ta.
Ta mềm nhũn tựa vào vách tường, sau lưng từ lâu đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Không nhịn được, ta khẽ cười tự giễu.
Ta... có tư cách gì để được hắn xem là đối thủ chứ?