Chương 4
Hậu viện chùa Tướng Quốc vốn dành riêng những gian phòng cho khách hành hương cần lưu lại lâu ngày để tụng kinh lễ Phật.
Đêm mưa tĩnh mịch, trong phòng chỉ le lói một ngọn đèn như hạt đậu.
Khi Tiêu Kỳ An tỉnh lại, điều đầu tiên lọt vào mắt hắn là thiếu nữ đang chống cằm bên bàn, gật gù trong cơn buồn ngủ.
Hắn nằm trên chiếc giường gỗ, bên cạnh còn đặt một lò than nhỏ, ánh lửa lập lòe tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.
Ta mơ màng tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy Tiêu Kỳ An đang khó nhọc dịch người về phía giá treo y phục.
Băng vải quấn qua loa trên cánh tay hắn đã bắt đầu bung lỏng, máu đỏ thẫm loang ra thành một mảng.
Thế nhưng hắn dường như chẳng hề hay biết, cắn răng chịu đau cũng nhất quyết phải mặc quần áo vào. Nửa thân trên bị hắn vặn thành một tư thế vô cùng kỳ quái.
Như cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn chậm rãi quay đầu.
Bốn mắt giao nhau.
Trong phòng nhất thời lặng như tờ.
Lồng ngực trần trụi, rắn chắc của hắn hiện rõ trước mắt. Ta chỉ liếc qua rồi dời ánh nhìn, thần sắc vẫn bình thản, giơ tay chỉ về một góc phòng.
“Ở đó có y phục sạch, thay vào đi.”
Gương mặt Tiêu Kỳ An lập tức đỏ bừng.
Xấu hổ, kinh ngạc, ngượng ngùng... đủ mọi cảm xúc đồng loạt dâng lên, khiến hắn nhất thời chẳng thốt nổi một lời.
Cuối cùng chỉ biết ngơ ngác gật đầu, tay chân cứng đờ như khúc gỗ, bước từng bước về phía góc phòng.
Nhìn bóng lưng cứng ngắc ấy, ánh mắt ta dần trở nên sâu thẳm.
Thiên hạ đều đồn rằng, Thái tử Đại Ung Tiêu Kỳ An tính tình ôn hòa, không tranh với đời.
Nhưng trong việc triều chính lại tầm thường vô dụng, hễ gặp chuyện là thích bỏ mặc, chạy đi ngắm non du ngoạn.
Mẫu tộc suy bại, bản thân lại mang tiếng là kẻ bất tài vô dụng.
Trong mắt các hoàng tử, kể cả Tiêu Trình Ngôn, hắn còn chẳng đáng được xem là một đối thủ thực sự.
Nhưng...
Quả thật là như vậy sao?
Đời trước, trong vụ ám sát này, Tiêu Kỳ An mất tích suốt một đêm.
Đến sáng hôm sau, hắn lại bình yên vô sự xuất hiện trên triều sớm.
Mọi người đều nói hắn số lớn, được phương trượng cứu mạng.
Nếu không phải về sau ta theo Tiêu Trình Ngôn trải qua biết bao mưa máu gió tanh, đào được không ít bí mật của hắn, e rằng cả thiên hạ đều sẽ bị hắn che mắt.
Đáng tiếc, hai vương tranh hùng, Tiêu Trình Ngôn nhờ mượn vận thế của ta nên từ đầu đến cuối vẫn luôn chiếm thế thượng phong.
Cũng từ sau khi vị Thái tử này chết đi, thân thể ta bỗng suy sụp nhanh chóng, yếu ớt đến mức một cơn gió cũng đủ thổi ngã.
Muốn nghịch thiên cải mệnh...
Nào có dễ dàng đến thế.
Ta khẽ nhíu mày, cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tiếng động khiến Tiêu Kỳ An quay đầu nhìn sang.
“Này, ta đã cứu mạng ngươi. Ngươi nghĩ xong sẽ báo đáp ta thế nào chưa?”
“Cô... cô nương muốn điều gì, tại hạ nhất định sẽ dốc hết sức mình để đáp ứng.”
“Được.”
Ta mỉm cười.
“Ta muốn ngươi cưới ta.”
...
Sáng hôm sau, tin tức vị đại tiểu thư kiêu ngạo của phủ Thừa tướng cứu được đương kim Thái tử lan truyền khắp kinh thành.
Thái tử nhiều năm thanh tâm quả dục, chỉ say mê thư pháp cùng hội họa.
Không ngờ sau một lần bị ám sát, cây sắt cũng nở hoa. Ngay giữa triều đường, hắn công khai cầu hôn.
Thậm chí còn dùng tài ăn nói xuất chúng khiến Tần Thừa tướng, người phản đối kịch liệt nhất, cũng không thể đáp trả.
Hoàng đế vô cùng vui mừng, lập tức hạ chỉ ban hôn ngay tại điện.
Trùng hợp thay, gần đây Tiêu Trình Ngôn đang âm thầm mưu tính việc lớn, liên tiếp nửa tháng lấy cớ bệnh nặng, chưa từng vào triều.
Khi tin tức truyền đến tai hắn...
Mọi chuyện đã thành kết cục không thể thay đổi.
Hắn siết chặt mật thư trong tay.
Đôi mắt sâu thẳm như mực, hồi lâu vẫn không đưa ra chỉ thị tiếp theo.
Cho đến khi thị vệ bước vào bẩm báo:
“Điện hạ, Dư tiểu thư mời ngài đến hồ Thanh Phong gặp mặt.”
Tiêu Trình Ngôn lúc ấy mới như người vừa tỉnh khỏi cơn mộng dài, đưa tay day nhẹ mi tâm.
Theo bản năng, tay hắn đưa về phía ống tay áo, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Nhất thời, hắn lại chẳng biết hôm nay là ngày nào.
Tiểu thái giám mở nắp lư hương, châm lại nén đàn hương tĩnh thần.
Lúc ấy hắn mới cảm thấy tinh thần căng cứng suốt nhiều ngày qua hơi thả lỏng đôi chút.
Thuận tay ném phong mật thư vào chậu than.
Ngọn lửa bùng lên, chỉ trong chớp mắt đã thiêu tất cả thành tro bụi.
Tiểu thái giám tò mò liếc nhìn một cái, chỉ kịp trông thấy hai chữ “sinh thần”.
Ngay sau đó, một ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ quét tới.
Trán hắn lập tức vã đầy mồ hôi lạnh.
Nhưng còn chưa kịp quỳ xuống dập đầu xin tha, đã có thị vệ tiến lên áp giải hắn đi.
Kết cục...
Không cần nói cũng biết.