Chương 1
Thái tử Tống Tuyên đem lòng yêu thứ muội của ta.
Để cưới nàng làm Thái tử phi, vào đêm Thượng Nguyên, hắn cố tình bày mưu để bản thân gặp thích khách tập kích.
Khi đám sát thủ đen nghịt ào tới, thứ muội vì quá sợ hãi nên chần chừ, không dám tiến lên.
Kiếp trước, chính ta đã lao tới, lấy thân mình đỡ mũi tên bắn về phía Tống Tuyên.
Nào ngờ đầu mũi tên đã được tẩm kịch độc. Sau khi được cứu sống, ta đi ba bước lại phải dừng một lần để thở, từ đó không còn có thể sống như người bình thường nữa.
Hoàng đế và Hoàng hậu cảm kích ân cứu mạng của ta, hạ chỉ ban hôn.
Thế nhưng chỉ một năm sau, Tống Tuyên đã rước thứ muội vào Đông Cung.
Nàng hận ta dựa vào ân cứu mạng mà chiếm mất ngôi vị chính phi vốn thuộc về mình, lại cậy được sủng ái nên ngày ngày hành hạ ta.
Ta khóc lóc kể khổ với Tống Tuyên, hắn lại lạnh lùng quở trách:
“Miên Miên trời sinh nhút nhát, yếu mềm, sao có thể làm ra chuyện độc ác như vậy?”
“Nàng vốn thân thể suy nhược nên mới đa nghi, vu oan giá họa. Sau này còn lấy gì để mẫu nghi thiên hạ?”
Đến khi bị bọn họ ép uống cạn một bát thuốc độc, ta mới biết được chân tướng.
“Chỉ cần Miên Miên làm bộ cứu cô một chút, phụ hoàng mẫu hậu nhất định sẽ chấp thuận hôn sự của bọn ta, để chúng ta được bên nhau trọn đời... Ai ngờ ngươi lại tự tiện lao ra, phá hỏng mọi kế hoạch của ta!”
Mở mắt lần nữa, ta lại trở về đúng đêm hội hoa đăng khi Thái tử gặp thích khách.
Nhìn Tống Tuyên đang bước tới, ta không tiến lên nữa.
Mà xoay người bước vào Túy Tiên Lâu đối diện.
Lần này, ta muốn xem thử...
Nếu ta không cứu hắn, liệu bọn họ có thật sự được toại nguyện hay không!
...
Mở cửa sổ phòng riêng, ta cúi đầu nhìn xuống dưới.
Tống Tuyên đang ôm lấy một bóng dáng mặc váy vàng ngỗng, chậm rãi đi ngang qua dưới lầu.
Nữ tử ấy khẽ kêu một tiếng:
“Ái da...”
Một cây trâm ngọc khắc hình lan từ trên tóc nàng trượt xuống.
Chỉ trong chớp mắt, mái tóc đen mượt như thác nước buông xõa xuống, càng tôn lên vẻ nhu nhược đáng thương.
Thứ muội che mặt, e lệ nép vào lòng Tống Tuyên, hệt như một chú nai con vừa bị kinh động.
Ta tựa người bên khung cửa sổ, không nhịn được bật cười khẩy.
Di nương của nàng vốn là hoa khôi thanh lâu.
Những thủ đoạn thấp kém ấy, nàng đúng là học được đến mười phần.
Ta không tin thân là Thái tử mà Tống Tuyên lại không nhìn ra.
Chỉ tiếc...
Hắn lại cố tình thích đúng kiểu này, cam tâm tình nguyện mắc câu.
Ta cụp mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bậu cửa.
Một nhịp...
Hai nhịp...
Đến tiếng gõ thứ chín, giữa dòng người tấp nập bỗng vang lên một trận náo động.
Một đám sát thủ bịt mặt chen ngang dòng người, sát khí ngút trời lao thẳng về phía Tống Tuyên.
“Có thích khách! Mau hộ giá!”
Vì cuộc hẹn riêng đêm nay, cũng để màn kịch thêm chân thực, Tống Tuyên chỉ mang theo bốn thị vệ.
Dù bốn người ấy có dũng mãnh đến đâu...
Thì làm sao chống nổi hơn hai mươi tên tử sĩ đã chuẩn bị kỹ càng?
Ta đưa mắt nhìn sang mái hiên đối diện.
Đã có kẻ giương căng trường cung.
Mũi tên bạc trên dây cung phản chiếu ánh sáng xanh u lãnh đến rợn người.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.
Hoàng đế có ba người con trai.
Ngôi vị Thái tử vốn chưa từng vững chắc.
Đặc biệt là Tề vương, trưởng tử do thứ phi sinh ra, thanh thế trong triều còn cao hơn cả Thái tử.
Tống Tuyên ngây thơ cho rằng mình tính toán không chút sơ hở.
Nào hay đã có kẻ tương kế tựu kế.
Bốn thị vệ hoàng gia lập tức tuốt đao khỏi vỏ, nhanh chóng hộ chủ ra phía sau.
Bọn họ liều chết mở đường, chỉ mong Tống Tuyên rút lui trước.
Thế nhưng tên ngốc ấy lại tưởng tất cả đều là “người của mình”.
Hai tay chắp sau lưng, ngực ưỡn thẳng, thần sắc bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ, bày ra dáng vẻ ung dung của một vị trữ quân bày mưu tính kế.
“Đừng hoảng! Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Cấm quân sẽ đến ngay.”
Nói xong, hắn cúi đầu thì thầm với thứ muội:
“Một lát nữa nàng cứ đứng chắn trước mặt ta. Trước mặt bao người, nàng có công hộ giá, phụ hoàng và mẫu hậu tự nhiên sẽ không phản đối hôn sự của chúng ta nữa.”
Phải.
Vốn dĩ cái bẫy này...
Chính là do hắn dựng lên vì nữ nhân hắn yêu.
Hắn chê ta — vị Thái tử phi đã được định sẵn — dung mạo tầm thường.
Lại vừa gặp đã si mê thứ muội xinh đẹp kiều diễm.
Nhưng muội muội ta chẳng những là con thứ, mà mẹ ruột còn từng là kỹ nữ nổi danh thanh lâu.
Hoàng đế và Hoàng hậu đương nhiên không thể đồng ý để nàng trở thành chính phi.
Không biết Tống Tuyên nghe được thứ lý lẽ hoang đường ở đâu.
Hắn nói rằng, minh chứng cao nhất của chân ái nơi đế vương chính là phá bỏ quy tắc để bảo vệ người mình yêu, là lập hậu, lập trữ theo ý mình.
Vì thế, hắn cắn răng, không tiếc lấy thân mạo hiểm.
Quả thật...
Đáng ca đáng khóc.