Chương 1
Ngày anh tôi nói mình thích đàn ông, tôi cười vui hơn ai hết.
Vì tôi biết anh đang nói bậy, dù sao thì anh theo đuổi bạn thân tôi ba năm mà còn không thành.
Anh tôi tưởng nói vậy thì mẹ sẽ thôi thúc cưới.
Ai ngờ mẹ tôi chỉ im lặng chưa tới một phút.
“Nam cũng được. Nhưng em gái con còn tiện gọi con là anh không?”
Nghe câu đó tôi cười đến chảy nước mắt, anh tôi liếc tôi một cái sắc lẹm.
Mẹ tôi lại nói tiếp: “Nam hay nữ mẹ không quan tâm, trong hai tuần con phải dẫn người yêu về. Không thì toàn bộ gia sản mẹ để lại cho em gái con.”
Mắt tôi sáng rực lên, anh tôi nghiến răng đáp một tiếng “được”.
Tôi nghĩ chắc chắn trong hai tuần anh không tìm được người yêu, liền lấy điện thoại nhắn cho crush.
[Anh ơi, nếu em trở thành phú bà thì anh có yêu em không?]
Bên kia trả lời rất nhanh.
[Khuyên em thành phú bà rồi hãy hỏi, không thì anh khó trả lời một cách khách quan.]
Tôi cắn ngón tay, vỗ vai mẹ đang đắp mặt nạ.
“Mẹ à, đằng nào anh con cũng không tìm được người yêu, hay mẹ chuyển luôn gia sản sang tên con đi?”
Tối hôm đó, nếu không phải anh tôi xuống mở cửa, chắc tôi phải ngủ chung với con chó giữ nhà ngoài biệt thự.
Quả nhiên, người một nhà cũng có thể vì tiền mà đỏ mắt.