Chương 2
Sáng hôm sau, anh tôi đã đến tìm tôi bàn chuyện gia sản.
“Em gái yêu quý của anh, em cho anh mượn Du Du hai ngày được không? Để cô ấy giả làm bạn gái anh, mỗi ngày anh trả em 100 nghìn tệ!”
Tôi liếc anh một cái: “Anh nghĩ em sẽ vì hai trăm nghìn mà bỏ qua nửa gia sản à? Anh ngây thơ thật đấy.”
“Trọng điểm là gia sản à, Vạn Tiểu Vy! Nếu em biết điều chút thì Tần Du Du đã là chị dâu em từ lâu rồi! Anh còn bị mẹ ép cưới thế này sao?”
“Vạn Hiểu Phong! Dù chúng ta là anh em ruột, em cũng không thể nhắm mắt đưa Du Du vào hố lửa!”
Ai trong giới mà không biết chuyện phong lưu của thiếu gia họ Vạn, bạn gái cũ của anh đủ lập thành một đội bóng.
Anh tôi bị tôi nói cho cứng họng: “Vy Vy à, từ khi anh để ý Du Du, anh không còn đi chơi bậy nữa. Ba năm nay anh giữ mình trong sạch, không nói thêm một câu với cô gái nào khác, không tin em xem báo cáo khám sức khỏe của anh!”
Thấy tôi không nói gì, anh lại tăng giá: “Em giúp anh lần này, mấy anh em của anh em thích ai thì chọn.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ do dự. Nhưng giờ tôi đã có người trong lòng, tâm như nước lặng.
“Người trẻ à, đừng dùng cái này thử thách cán bộ!”
Tôi quay xuống ăn sáng, anh tôi vẫn không chịu bỏ cuộc, đi theo sau.
“Ít nhất em xem ảnh đi chứ! Bạn anh mới từ nước ngoài về! Đảm bảo hợp gu em!”
“Không xem.”
Tôi không tin có ai hơn được crush của tôi.
Một tháng trước, tôi và Du Du đến phòng gym chụp ảnh sống ảo, tôi vừa nhìn đã trúng anh.
Không gì khác, vì trai đẹp mặc đồ thì gầy mà cởi ra thì có cơ.
Tôi mặt dày xin được WeChat của anh, rồi bắt đầu hành trình tán tỉnh kéo dài một tháng.
Khổ nỗi anh quá giữ chuẩn mực, luôn từ chối bàn mấy chủ đề nhạy cảm.
Nhưng may mà tôi không chỉ xinh, tôi còn có tiền.
Tôi lấy điện thoại bắt đầu màn “yêu đương” hôm nay.
[Chuyển khoản 20.000 tệ]
[Anh ơi, một nghìn tệ cởi một món đồ được không?]
Anh trả lời rất nhanh.
[“Chuyển khoản” đã bị hoàn lại]
[Chuyển khoản 20.000 tệ]
[Ngoan, mặc lại hết đồ vào đi.]
Chết thật, hóa ra là người không thiếu tiền.
Tôi bấm nhận tiền.