Chương 297 - Khuyên bảo
Quảng trường trung tâm và khu vực hành chính lân cận trở nên hỗn loạn, dòng người trên đường đông nghịt như thủy triều dâng vào ban đêm. Họ vừa xúc động rơi nước mắt, vừa điên cuồng vỗ tay, vừa hưng phấn hô vang tên Lucian Evans. Đặc biệt là những người đứng gần sân khấu, khi bức tường thủy tinh bao quanh sân khấu biến mất sau khi nhạc kết thúc, họ càng không kìm được nước mắt, liên tục gọi lớn:
"Lucian Evans!"
Chưa từng có tác phẩm âm nhạc nào có thể lay động tâm hồn họ đến vậy. Họ đã trải qua đủ mọi thăng trầm trong cuộc sống, từ gian khổ, hiểm nguy đến vinh quang, hạnh phúc. Họ yêu thích âm nhạc từ tận đáy lòng và ngưỡng mộ tài năng của Lucian. Vì vậy, khi Fabbrini cất tiếng hát khúc "Ode To Joy", họ đã không thể kiềm chế được sự rung động từ thể xác đến tâm hồn.
Cảm xúc đó vẫn còn dư âm rất lâu sau khi bản giao hưởng kết thúc. Dù không còn nhìn thấy Thánh Vịnh Đại Sảnh, không còn thấy vị đại sư đã mang thứ âm nhạc tuyệt vời này từ cõi thần linh đến với thế gian, họ vẫn tiếp tục bày tỏ sự sùng bái, kính trọng và yêu mến.
Trong khi đám đông đang cuồng nhiệt, ở bên trong Thánh Vịnh Đại Sảnh, nơi mà họ không thể nhìn thấy, một số ít quý tộc, mục sư và giáo chủ còn giữ được lý trí đã không khỏi bàng hoàng khi chứng kiến Lucian Evans, trong chiếc áo khoác đen dài, chậm rãi ngã xuống như một thiên thần sa ngã, mang theo vẻ đẹp tao nhã nhưng đầy bi tráng. Khoảnh khắc ấy đã in sâu vào tâm trí họ.
Truyện "Áo Thuật Thần Tọa Chương 297 - Khuyên bảo" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này