Bạn Cùng Phòng Thể Hàn Ngày Nào Cũng Tắt Điều Hòa Của Tôi

Chương 7:

Chương 7:
Sau khi Tô Thanh đi, bốn người chúng tôi sống với nhau vui vẻ không biết bao nhiêu.
Không còn nỗi khổ nửa đêm bị nóng tỉnh giấc, cũng không còn nghe thấy Tô Thanh dùng giọng the thé nũng nịu với người yêu qua mạng sau khi tắt đèn.
Cũng không cần mỗi sáng sớm đều phải rón rén, sợ đánh thức "cô nàng thể hàn" kia rồi bị cô ta cằn nhằn là làm phiền.
Bốn người chúng tôi có giờ giấc sinh hoạt gần giống nhau, đều ngủ sớm dậy sớm.
Kỳ thi cuối kỳ, mọi người đều căng thẳng ôn tập, chúng tôi cũng có thể không làm phiền lẫn nhau.
Nhưng lớp trưởng thì không may mắn như vậy.
Quầng thâm mắt càng ngày càng nặng, rôm sảy nổi cả lên trán, cả người trông như mang đầy oán khí.
Tô Thanh lại như một lọ keo 502 dính chặt, cứ bám lấy cô ấy không rời.
Tôi có thể cảm nhận được sự nghẹt thở của lớp trưởng.
Nhưng tôi chẳng hề thương cảm, thậm chí còn hơi buồn cười.
Chẳng phải cô ta thích khuyên người khác rộng lượng sao?
Tất cả những gì hiện tại, đều là do cô ta tự chuốc lấy.
Bốn người trong phòng ký túc xá của chúng tôi còn mở một ván cược, cá xem lớp trưởng và Tô Thanh khi nào thì trở mặt.
Chúng tôi đều nghĩ, kiểu gì cũng phải đợi đến hết học kỳ này.
Không ngờ, trước khi tuần thi chính thức bắt đầu, lớp trưởng và Tô Thanh đã bùng nổ một trận chiến long trời lở đất.
Mức độ khốc liệt còn khoa trương hơn cả lần chúng tôi cãi nhau với Tô Thanh trước đó.
Hai người đánh nhau tối tăm mặt mũi trong phòng.
Tiếng hét chói tai của Tô Thanh cả tòa nhà đều nghe thấy.
Cô quản lý ký túc xá chạy lên, suýt chút nữa thì báo cảnh sát.
Mấy người cùng nhau xông vào, mới kéo được hai người ra.
Mặt và đầu Tô Thanh đầy vết thương, quần áo cũng bị xé rách tả tơi.
Lớp trưởng cũng chẳng khá hơn là bao, bị Tô Thanh cào cho mặt mày tèm lem, vô cùng thảm hại.
Trong phòng ký túc xá, cứ như có hai con gấu xám xông vào, bàn ghế đổ hết cả.
Mảnh thủy tinh vỡ văng khắp sàn.
Nhưng cô quản lý ký túc xá hỏi thế nào cũng không biết được, tại sao hai người lại đánh nhau.
Cô giáo chủ nhiệm chậm rãi đến, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của hai người, cũng giật mình.
"Hai em làm sao thế này?"
Tô Thanh nức nở một tiếng, nhào vào lòng cô giáo chủ nhiệm, khóc đến không thở nổi:
"Cô ơi, cô phải làm chủ cho em!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất