Chương 23 - Niếp Niếp: Mấy công pháp này không được, ta muốn tự sáng tạo!
“Im miệng!”
Lý Nguyên Hóa tức đến mức râu ria dựng ngược, trợn mắt, suýt nữa đã không nhịn được mà một tay xé nát miệng của tên kia.
“Ý của lão phu là, thiếu chủ cũng không phải là một người cô đơn! Đằng sau hắn còn có Ngụy Vương phủ, có Bắc Minh thánh địa, có Lang Gia thương hội!”
“Các ngươi muốn báo ân thì có thể bắt tay vào làm từ những phương diện này! Đồ ngu!”
Trữ Lại Thường như có điều suy nghĩ: “Ý của ngài là, chúng ta có thể đến Lang Gia thương hội mua đồ?”
Lý Nguyên Hóa hài lòng nhìn hắn một cái: “Cũng có đứa thông minh đấy chứ!
Không sai!
Thiếu chủ thân là thiếu chủ của Lang Gia thương hội, giàu có khắp nơi, các ngươi đưa tiền cho hắn thì chẳng khác nào nịnh bợ mà lại nịnh sai chỗ!
Thế nhưng, các ngươi đến Lang Gia thương hội, mua những thứ các ngươi cần, vừa không cần phải tiêu pha vô cớ, vừa không tạo cho thiếu chủ cảm giác nợ nần các ngươi…
Đồng thời cũng có thể để cho thiếu chủ ý thức được tâm ý của các ngươi!
Như vậy là đủ rồi!”
“Tê! Có lý thật!” Đám người sáng mắt lên, có cảm giác như thấy trời quang mây tạnh.
“Tiền bối không hổ là tiền bối, chỉ điểm một chút liền khiến bọn ta hiểu ra!”
“Đúng vậy! Lão tổ cao minh!”
Lý Nguyên Hóa đắc ý ưỡn ngực.
Nói đùa.
Lão tổ ta đã nghiên cứu thông thiên chi đạo mấy trăm năm, chuyện này đã là gì đâu?
Các ngươi còn phải học hỏi nhiều!
“Nhớ kỹ, lúc các ngươi đi mua đồ, nhất định phải để cho chưởng quỹ trong tiệm biết, các ngươi là vì thiếu chủ nên mới đến đó mua…
Nếu không thì sẽ thành mua công cốc, biết không?”
“Vâng vâng vâng!”
“Biết rồi, biết rồi!”
“Đúng lúc gần đây vừa chiêu mộ một nhóm lớn đệ tử, quả thực có không ít vật tư cần mua sắm! Đi thôi đi thôi, chúng ta cùng đi!”
…
Cùng lúc đó.
Sâu trong hoàng cung.
Tàng Kinh Các.
Một bóng người nhỏ nhắn đang nằm trên đống cổ tịch cao như núi, cẩn thận lật xem.
“Thế nào rồi, Niếp Niếp?”
Vương Mục đi tới, mỉm cười nói: “Vẫn chưa tìm được công pháp thích hợp với ngươi sao?”
Niếp Niếp từ trên đống sách cao như núi nhảy xuống, chân trần đi đến trước mặt Vương Mục, lắc đầu nói: “Công pháp ngươi cho ta tuy nhiều, hơn nữa cũng rất cao thâm, nhưng đều không thích hợp với ta…”
Vương Mục tò mò hỏi: “Vì sao lại không thích hợp? Chẳng phải ngươi đều đã lĩnh hội gần hết rồi sao?”
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi.
Niếp Niếp không chỉ đọc hết sạch điển tịch cất giữ trong cung của Lương Vương.
Ngay cả mấy trăm bản bí tịch cao thâm mà Vương Mục sai người đặc biệt đưa tới, nàng cũng đều đã xem qua.
Hiệu quả của Ngộ Đạo Tiên Tâm quả nhiên mạnh mẽ.
Những công pháp bình thường, tiểu Niếp Niếp chỉ cần liếc mắt một cái là có thể làm được đến mức thanh xuất vu lam.
Một vài công pháp chỉ có tầng thứ chín, nàng có thể tiện tay bổ sung ra tầng thứ mười.
Mà những công pháp cao thâm hơn một chút, nàng cũng chỉ cần tốn chút thời gian là có thể lĩnh hội được nó.
Thêm chút diễn luyện trong đầu, ngay cả trạng thái sau khi tu hành tới đỉnh phong sẽ ra sao, nàng đều rõ như lòng bàn tay.
Nhưng diễn luyện trong đầu một lần, dù sao cũng không phải là tu luyện thật sự.
Cho đến bây giờ.
Tiểu Niếp Niếp vẫn chưa được tính là Luyện Khí tầng một.
“Cũng chính vì đã lĩnh hội gần hết, nên ta biết, nếu ta tu hành những công pháp này thì tốc độ sẽ rất chậm, hơn nữa thành tựu có hạn!”
Niếp Niếp rất nghiêm túc, nói đến đây, không khỏi thở dài: “Bởi vì tư chất của ta quá kém!”
Vương Mục bừng tỉnh.
Tầm quan trọng của tư chất đối với việc tu luyện không cần nói cũng biết.
Công pháp cao thâm không chỉ cần ngộ tính để lĩnh ngộ, mà tư chất cũng là nhân tố rất lớn quyết định giới hạn cao nhất.
Tư chất của tiểu Niếp Niếp chỉ có Hạ Phẩm.
Dù cho nàng có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấu Đế kinh, nhưng nếu không tu luyện được đến viên mãn thì cũng vô dụng.
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Ta cảm thấy, ta cần một môn công pháp rất lợi hại, đồng thời lại không bị hạn chế bởi tư chất!” Tiểu Niếp Niếp nói một cách chân thành.
“Trên đời có loại công pháp như vậy sao?” Vương Mục cảm thấy có chút khó khăn.
“Có thể là không có!” Tiểu Niếp Niếp hít sâu một hơi, dường như đã đưa ra một quyết định rất lớn: “Cho nên ta quyết định tự sáng tạo ra một môn!”
“Tự… Tự sáng tạo…”
Vương Mục tỏ vẻ, thời gian mình làm một tuyệt thế thiên tài vẫn chưa lâu lắm, không thể hiểu nổi suy nghĩ của những nhân vật như vậy.
Một nha đầu nhỏ ngay cả Luyện Khí kỳ cũng chưa đạt tới.
Mở miệng ra là đòi sáng tạo một môn công pháp cử thế vô địch.
Nói ra, chỉ có kẻ ngốc mới tin!
“Ta tin ngươi!” Vương Mục mặt đầy chân thành, vỗ vai tiểu Niếp Niếp: “Cố lên, muốn gì cứ nói với ta, ta sẽ dùng hai tay này để hoàn thành giấc mộng cho ngươi!”
Đôi mắt tiểu Niếp Niếp lấp lánh ánh sáng: “Vương Mục, ngươi là người tốt!”
Vương Mục: “… Ta dù gì cũng lớn hơn ngươi nhiều tuổi như vậy, có thể gọi ta một tiếng ca ca không, thật không có lễ phép!”
“Không thèm!” Tiểu Niếp Niếp bĩu môi, chân trần chạy lóc cóc về lại bàn sách, miệng lẩm bẩm: “Gọi ca ca sẽ nhớ tới tỷ tỷ!”
Vương Mục: “…”
…
Cùng lúc đó.
Theo các đại hội thăng tiên ở khắp nơi trên đảo Thiên Tuyệt dần dần hạ màn.
Tin tức liên quan đến đại hội thăng tiên cũng vô tình lan truyền đến những hòn đảo xa hơn.
Trên một hòn đảo nhỏ hẻo lánh.
Mấy vị tu sĩ đang nghị luận trên bàn rượu.
“Lúc mới bắt đầu ai mà ngờ được, thiếu chủ Vương gia lại làm thật chứ?”
“Hơn một tháng nay, hắn đã kiểm tra tư chất cho hơn mấy trăm vạn phàm nhân rồi chứ?”
“Mỗi phàm nhân tốn một viên Hạ Phẩm Linh Thạch chi phí kiểm tra, đúng là tài đại khí thô mà!”
“Đâu chỉ có vậy? Chỉ cần kiểm tra ra tư chất, thiếu chủ Vương gia còn tặng Linh Thạch nữa! Hạ phẩm linh căn thì tặng Hạ Phẩm Linh Thạch, Thượng phẩm linh căn thì tặng thẳng Thượng Phẩm Linh Thạch…”
“Quan trọng nhất là, thiếu chủ Vương gia tra ra tư chất của ngươi, cũng không ép buộc ngươi phải làm việc cho Vương gia, tùy ý lựa chọn, muốn đi tông môn nào thì đi tông môn đó, đây hoàn toàn là làm từ thiện rồi…”
“Các ngươi nói xem, thiếu chủ Vương gia làm như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì?”
“Mặc kệ hắn có mục đích gì, những người được kiểm tra ra linh căn đều phải cảm tạ hắn cả đời, đây gần như được xem là cơ duyên nghịch thiên cải mệnh!”
“Giá như trước kia ta cũng gặp được chuyện tốt như vậy! Người nhà cũng không cần phải bán hết dê bò, ngay cả căn nhà cũ cũng bán đi, mới đưa ta đi kiểm tra tư chất… Về sau đổ bệnh cũng không có tiền chữa trị, đến lúc ta nhận được tin thì đã muộn rồi!”
“…”
Trong góc.
Một thiếu niên áo đen đội mũ trùm im lặng không nói.
“Lão sư, đại kiếp mà Vương Mục kia nói tới, chẳng lẽ là thật sao? Hắn dường như… thật sự đang nỗ lực để nghênh đón đại kiếp!”
“Tiêu tốn nhiều của cải như vậy cho một đám phàm nhân, lại không hề cầu báo đáp! Chuyện này, cũng thật sự có mấy phần đáng tin!”
Lâm Viêm cúi đầu nhìn chất lỏng trong chén rượu, ánh mắt dao động, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Bất quá, cho dù là thật, đối với ngươi bây giờ mà nói, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì! Việc ngươi cần làm bây giờ, chính là trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn nữa, tâm không vướng bận chuyện bên ngoài mà theo đuổi đại đạo!
Như vậy mới có thể giúp ngươi ung dung tự tại khi đại kiếp ập đến!”
“Vâng, lão sư!”
…
Một bên khác.
Trên đảo Thiên Tuyệt.
Chi nhánh của Lang Gia thương hội tại thành Lương Vương.
Bỗng nhiên có một lượng lớn người tu hành tràn vào.
“Ở đây, là Lang Gia thương hội sao?”
“Đúng… đúng vậy!” Chưởng quỹ chi nhánh bị cảnh tượng này làm cho ngây người.
“Ta muốn hỏi một chút, chúng ta mua đồ ở đây, thiếu chủ Vương gia có được chia tiền không?” Một người tu hành trông có vẻ thật thà đứng ra hỏi.
Chưởng quỹ: “???”