Bắt Đầu Một Tòa Chí Tôn Tiên Phủ

Chương 9: Lâm Thanh điên cuồng

Chương 9: Lâm Thanh điên cuồng
“Tiểu tử, ngươi dám cho ta uống viên Cuồng Hóa Đan này, ta phải xé xác ngươi ra!”
Lâm Thanh giận dữ hét.
Cuồng Hóa Đan là một loại đan dược có thể khiến người ta tăng vọt mấy cảnh giới trong thời gian ngắn. Nghe thì rất hay, nhưng tác dụng phụ của nó lại vô cùng đáng sợ, không chết cũng trọng thương. Hơn nữa, loại đan dược này chỉ có hiệu lực trong mười phút. Đối với Lâm Trần mà nói, chỉ cần cầm cự qua mười phút này, việc chém giết Lâm Thanh sẽ dễ như trở bàn tay.
Sắc mặt Lâm Trần trở nên nghiêm túc, trên người Lâm Thanh này quả nhiên có thủ đoạn bảo mệnh.
Kim Mao Sư Thú vừa mới sinh xong, dù có linh thạch bổ sung nhưng tu vi Trúc Cơ kỳ chưa chắc đã phát huy được mấy thành. Nếu mình cứ thế dẫn Lâm Thanh qua đó, chẳng may thật sự có khả năng bị hắn sau khi uống Cuồng Hóa Đan giết chết.
Lâm Trần không dám chần chừ, quay đầu bỏ chạy.
Hai mắt Lâm Thanh đỏ ngầu, nội tâm tràn ngập sát ý. Thấy Lâm Trần định bỏ chạy, hắn cười lạnh một tiếng rồi quát khẽ: “Thanh Minh Kiếm Quyết! Ngự Kiếm Thuật!”
Vừa dứt lời, Thanh Minh Kiếm kêu lên ong ong, hóa thành một luồng sáng lao về phía Lâm Trần.
Lâm Trần nghiến chặt răng, né tránh kiếm quang, đồng thời trong lòng vô cùng lo lắng.
Ngự Kiếm Thuật phải đến Luyện Khí tầng sáu mới có thể sử dụng, nhưng lúc này Lâm Thanh rõ ràng mới ở Luyện Khí tầng năm.
Lâm Thanh dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn, bèn lên tiếng: “Bộ Thanh Minh Kiếm Quyết này ta đã tu luyện từ rất sớm, nhưng tu vi thấp kém nên vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được Thanh Minh Kiếm. Bây giờ sau khi uống Cuồng Hóa Đan, ta đã đạt tới Luyện Khí tầng tám, Thanh Minh Kiếm Quyết đã có thể điều khiển tự nhiên. Ngươi chịu chết đi!”
Lập tức, Lâm Trần cảm thấy như có ngàn vạn thanh kiếm từ bốn phương tám hướng lao đến.
Lâm Trần vội vàng né tránh, trông vô cùng chật vật.
“Phụt.”
Lâm Trần kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất, vai trái bị đánh xuyên.
Hắn tiếp tục chạy ra ngoài, trong lòng thầm mắng, tên khốn Vương Bình kia sao vẫn chưa dẫn người tới.
Nơi này đã rất gần chỗ Vương Bình ngồi chờ tối qua, hắn muốn kéo Vương Bình tới để cầm cự một lúc.
Đúng lúc này, tai Lâm Trần khẽ động, đột nhiên nghe thấy tiếng động nhỏ vụn vang lên cách đó không xa.
Trong lòng hắn vui mừng, người đỡ đạn cuối cùng cũng đã tới.
Hắn quay người chạy về phía bên kia.
Giọng Lâm Thanh vang lên như sấm: “Phế vật, ngươi không thoát được đâu! Dưới Ngự Kiếm Thuật của ta, ngươi không có bất kỳ sức chống cự nào!”
Lại một đạo kiếm quang nữa sượt qua người Lâm Trần, những cây cối trên đường đều bị một kiếm chém đứt.
Cùng lúc đó, Lâm Trần cũng nhìn thấy bóng người ở phía xa, chính là Vương Bình, còn dẫn theo hai người nữa.
“Độn Địa Thuật!”
Lâm Trần lập tức biến mất khỏi mặt đất. Một đạo kiếm quang sượt qua đỉnh đầu hắn, lao thẳng về phía Vương Bình.
Mấy người Vương Bình lập tức giật mình, vội vàng né tránh.
Một gã mặt sẹo đi bên cạnh hắn lên tiếng: “Hình như là Lâm Thanh của Lâm gia.”
“Lâm Thanh? Sao có thể?” Vương Bình kinh ngạc nói. Hắn tuy biết tu vi của Lâm Thanh không thấp, nhưng tuyệt đối không thể đạt tới trình độ khủng bố như vậy.
Vương Bình nói tiếp: “Chúng ta đừng gây xung đột với hắn, đi đường vòng tới Tiên Nhân Động Phủ đi, sau này có nhiều cơ hội trị hắn!”
Mặc dù tu vi của gã mặt sẹo đã đến Luyện Khí tầng sáu nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Lâm Thanh lúc này, tốt nhất là nên tránh mũi nhọn. Bây giờ không phải là lúc để thể hiện.
Ngay khi bọn Vương Bình định đi đường vòng, gã mặt sẹo kinh hãi hô lên: “Không ổn, hắn đang tiến về phía chúng ta.”
Khi nhìn thấy bọn Vương Bình, trong lòng Lâm Thanh cũng giật mình, hắn không ngờ lại gặp bọn họ ở đây. Có điều đã gặp rồi, sao không nhân lúc hiệu lực của Cuồng Hóa Đan vẫn còn mà giết chết bọn chúng, như vậy chẳng phải sẽ bớt đi vài đối thủ hay sao.
Lâm Thanh lúc này vẫn còn nghĩ đến việc giết người khác, nào biết rằng chính mình đã rơi vào vực sâu vạn trượng.
“Thiếu gia, ta thấy Lâm Thanh hình như đã uống Cuồng Hóa Đan.” Nhân lúc này, gã mặt sẹo như phát hiện ra điều gì, nói với Vương Bình.
“Cuồng Hóa Đan?” Vương Bình híp mắt lại: “Nếu vậy thì chúng ta ngược lại có thể giết chết hắn, chỉ cần câu giờ hết mười phút, Lâm Thanh này chính là cá nằm trên thớt.”
“Tốt, cứ làm vậy đi. Mặt sẹo, chúng ta cố gắng cầm chân Lâm Thanh.”
Vương Bình hung hăng nói.
Gã mặt sẹo không nói gì, nhiều năm chém giết khiến hắn hiểu rằng đối mặt với nguy hiểm không thể căng thẳng, phải luôn giữ cho đầu óc tỉnh táo thì mới có thể sống lâu.
Lâm Thanh không ngừng tiến lại gần bọn Vương Bình, đợi đến khi còn cách mấy trượng, hắn đột nhiên vung Thanh Minh Kiếm chém tới một cách đầy bạo lực. Vương Bình đạp mạnh chân xuống đất, lùi lại mấy trượng.
Hắn thò tay vào ngực, lập tức lôi ra một xấp phù lục đê giai rồi ném hết về phía Lâm Thanh.
Nhìn thấy mấy chục tấm phù lục đê giai bay về phía mình, Lâm Thanh chẳng những không sợ hãi mà ngược lại còn tỏ ra khá hưng phấn.
“Phá!”
Chỉ thấy một đạo kiếm khí khổng lồ từ Thanh Minh Kiếm bắn ra, va chạm với đám phù lục.
“Ầm!”
Kiếm khí và phù lục giao nhau trên không trung, một tiếng nổ lớn vang lên, phù lục hóa thành hư vô, còn kiếm khí thì tiếp tục lao về phía bọn Vương Bình.
Lúc này, Lâm Trần đã sớm chui ra khỏi mặt đất, đứng ở xa lẳng lặng quan sát bọn họ giao đấu, đồng thời lấy ra linh thạch hạ phẩm, bắt đầu hồi phục linh khí.
Thực lực của hắn vẫn còn quá yếu, nếu không có Kim Mao Sư Thú và Vương Bình, e rằng mình thật sự sẽ bị Lâm Thanh ở Luyện Khí tầng tám chém giết.
Lúc này, Vương Bình thấy không thể né được đạo kiếm quang kia, liền túm lấy một thanh niên đầu đinh bên cạnh, đẩy ra chắn trước người mình.
Thanh niên đầu đinh còn chưa kịp kêu lên, thân thể đã bị kiếm khí chém làm đôi, vô cùng thê thảm!
“Ha ha…”
Lâm Thanh cười lớn một tiếng rồi nói: “Lại nào!”
“Thiếu gia, ngài lui trước đi, ta giúp ngài chặn hậu.” Gã mặt sẹo chắn trước người Vương Bình.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất