Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị

Chương 66: Tụ hội

Chương 66: Tụ hội
“Ấy? Mấy đứa hôm nay không phải đến trường à?” Khi Cổ Dục đi ra mở cửa thì thấy được Cổ Tú Tú và Lưu Phi Phi đang đứng trước cửa, cười hì hì nhìn hắn.
“Chào chú! Hôm nay là thứ sáu, bọn cháu được về nhà!” Nghe thấy lời Cổ Dục, Cổ Tú Tú không khỏi giơ hai tay lên, vui vẻ nói.
“Xe chú mới mua cho thôn nhìn đẹp lắm. Hơn nữa, cháu nghe nói là chú cũng mua một chiếc xe càng tốt càng lớn hơn. Nên giờ cháu và Phi Phi tới xem!” Nhìn Cổ Dục, Lưu Phi Phi cũng cười hì hì nói, đồng thời nhìn vào trong sân nhà Cổ Dục.
“Ừm, chiếc xe đó ở kia. Mà không thể không nói mấy đứa may mắn thật đấy, chú đang nướng thịt mấy đứa vào ăn cùng đi!” Hắn vừa mới suy nghĩ ăn một mình thật nhàm chán thì lại có người tới đây. Nhưng khi nghe được lời của Cổ Dục, hai đứa nhóc này mặc dù đôi mắt sáng lên, nhưng cũng có chút do dự. Bởi vì mấy nhóc còn phải về sớm để ăn cơm.
“Hầy, không sao cả! Để chú gọi điện cho người nhà mấy đứa, dù gì ăn đồ nướng thì phải náo nhiệt một chút.” Nhìn ra nút thắt của hai cô bé, Cổ Dục cũng chẳng để ý gì mà cười lên. Sau đó hắn lấy điện thoại cho mấy nhóc gọi điện về cho người nhà.
Ông của Cổ Tú Tú là Cổ Quốc Khánh và mẹ của Lưu Phi Phi là Lý Vân Vân vốn không muốn tới. Nhưng khi hắn nói càng nhiều người càng vui thì bọn họ mới quyết định tới.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Cổ Dục lại gọi cho Phùng Thư Nhân một cú điện thoại để gọi cô tới ăn. Đương nhiên nếu như mẹ kế của cô ở nhà một mình thì cũng có thể tới luôn.
Tiếp đó hắn còn gọi cả Cổ Tấn và Cổ Kiến Quốc. Nhà Cổ Tấn đang ăn cơm nên không đến, nhưng Cổ Kiến Quốc thì tới. Quả thực lão không hứng thú gì nhiều với đồ nướng, lão chỉ muốn đến xem Vua Núi một chút.
Cổ Dục còn mời thêm cả nhà ông nội Hai nữa. Thế nhưng nhà ông hôm nay là ăn mì, dù gì cũng đã ăn xong, cũng không muốn tham gia náo nhiệt.
Không bao lâu, những người được Cổ Dục mời đều đã tới. Khi bọn họ vào trong nhà Cổ Dục, không ít người phải thốt lên kinh ngạc, không phải vì những đồ trong nhà hắn được sắp xếp tốt.
Mà chủ yếu là vì đồ trong nhà Cổ Dục quá khác biệt.
Đầu tiên là con xe bán tải đáng giá hơn 1 triệu tệ đã hút mắt người khác rồi. Mà khi đi ra sân sau, họ còn có thể thấy mấy con gà đang chạy, chim đa đa cùng ngỗng đang bắt côn trùng và ăn cỏ dưới sự chỉ huy của Vua Núi, việc này càng khiến cho mọi người mở mang tầm mắt, nhất là Cổ Kiến Quốc. Trước đây lão không ngờ, chó còn có thể được dùng để làm công việc này đấy.
Đương nhiên, sự bất ngờ cuối cũng chính là thức ăn của Cổ Dục.
Sau khi mọi người ngồi xung quanh bàn đá dưới mái đình xong, Cổ Dục cũng mang xiên lên nướng. Cho dù là ai ở đây cũng đều phải trầm trồ trước những xiên thịt này. Không thể không nói, tay nghề của Cổ Dục thật sự không thể chê vào đâu được.
Đang ăn, hai người có hứng thú với nấu nướng ở đây nhất là Lý Vân Vân và Lâm Lôi (mẹ kế của Phùng Thư Nhân) đi tới bên cạnh Cổ Dục.
“Tiểu Dục! Cậu ra uống rượu với chú Quốc Khánh và chú Kiến Quốc đi, cứ để việc nướng này lại cho bọn tôi.” Hai người ở bên cạnh nhìn đôi bàn tay thoăn thoắt của Cổ Dục mà vừa cười vừa nói.
Không thể không nói, hai người này mặc dù đều là góa phụ còn quá trẻ, thế nhưng xét về nhan sắc hay dáng người đều quá xinh đẹp. Khi bọn họ nở nụ cười với Cổ Dục, hắn đều có thể cảm nhận được một chút cái cảm giác gọi là ‘chim sa cá lặn’.
Nhưng Cổ Dục đúng là một tên đầu gỗ, hắn thật sự không có một chút phản ứng nào.
“Vậy được rồi! Nướng xong xiên thịt này, tôi sẽ ra uống rượu.” Nghe thấy hai người muốn nhận việc, Cổ Dục cũng cười một chút. Sau đó hắn rắc nhanh lên xiên thịt một chút hạt thì là, hạt vừng, ớt, rồi lật qua lật lại mấy lần. Sau đó hắn cầm theo xiên thịt này cùng với một đống sò biển nướng, hàu nướng đi vào trong đình, tiếp đó uống rượu với Cổ Quốc Khánh và Cổ Kiến Quân.
Đừng thấy Cổ Quốc Khánh là thợ mộc, Cổ Kiến Quốc là thợ săn mà nghĩ họ chẳng có một đề tài chung gì để nói chuyện.
Thật ra hai người họ không chỉ ngang hàng, mà còn hơn kém nhau có 3 tuổi mà thôi. Họ đã chơi chung từ nhỏ, cho nên rất hay uống rượu với nhau. Mà tính cách của Cổ Dục cũng lấy hòa nhã làm chính. Hắn không giống với mấy người trẻ tuổi bây giờ, thích sự sôi động ồn ào. Mặc dù thỉnh thoảng hắn cũng sẽ bốc lên một chút nhiệt huyết, thế nhưng không có người bên cạnh tiếp mình, vậy thì cũng không quan trọng nữa.
Nâng ly cạn chén, hết ly này tới ly khác. Thịt ăn hết xiên này tới xiên khác. Ánh trăng từ khi nào đã phủ kín trời đêm. Tuy vậy, bầu không khí trong nhà Cổ Dục vẫn vui vẻ như thế.
Bữa tiệc kéo dài tới 12 giờ đêm, bởi vì Cổ Quốc Khánh tửu lượng kém cho nên mới kết thúc. Sau đó Cổ Kiến Quốc đưa tiễn hai ông cháu Cổ Quốc Khánh và Cổ Tú Tú về nhà trước, rồi sau đó hắn mới đi về nhà của mình.
Cổ Dục cũng tiễn họ ra tới cửa rồi nhìn bóng của ba người mờ dần trong bóng đêm. Có chú Kiến Quốc, Cổ Dục chẳng phải lo lắng gì nữa cả.
Khi hắn đi vào thì thấy Lý Vân Vân, Lâm Lôi, Phùng Thư Nhân và Lưu Phi Phi đang thu dọn đồ đạc.
Vốn mấy cô ấy còn muốn phụ rửa bát một tay. Nhưng Lưu Phi Phi đã từng ăn cơm rất nhiều lần ở nhà Cổ Dục. Cô bé và Phùng Thư Nhân đều biết sử dụng máy rửa bát, hôm nay chính là lúc hai nhóc hướng dẫn các cô sử dụng nó.
Nhìn mấy người này vừa bận rộn vừa vui cười, Cổ Dục cũng cười một chút, loại cảm giác trong nhà như thế này đúng là thật không tệ.
“Dọn dẹp cũng gần xong rồi, để tôi đưa mọi người về nhà!” Sau khi gia nhập vào đại quân dọn dẹp, Cổ Dục làm rất mau lẹ.
Bữa tiệc tối nay, hắn đã cố ý trải một tấm khăn dùng một lần lên trên bàn đá. Cho nên chỉ cần gom lại tất cả rác rưởi kia lại, gói vào bên trong chiếc khăn này là xong. Còn lại một chút việc vặt, bốn cô gái xinh đẹp có lớn có nhỏ cùng nhau đã thu dọn xong. Nhìn khu sân sau gần như đã khôi phục lại hiện trạng ban đầu, Cổ Dục cũng cười nói.
“Vậy thì làm phiền cậu!” Liếc nhìn nhau. Quả thật, một đám con gái đi dưới ánh đèn lờ mờ cũng không an toàn lắm, có Cổ Dục đi theo thì tốt hơn. Cho nên sau khi Lâm Lôi và Lý Vân Vân liếc nhìn nhau một cái thì nói nhỏ với Cổ Dục một câu.
Nghe vậy, Cổ Dục đi theo bốn người rời khỏi nhà của hắn.
Dọc theo con đường, họ vừa đi vừa cười cũng rất vui vẻ. Có thể là vì bữa ăn này nên quan hệ giữa Cổ Dục và bọn họ càng ngày càng thân hơn một chút, điều này cũng là chuyện tốt.
Sau khi Cổ Dục lần lượt đưa tiễn hai đôi mẹ con về nhà, hắn cũng nhân lúc trời còn đầy sao sáng mà quay trở lại nhà của mình.
Nhưng khi về gần tới nhà thì hắn đã nghe thấy tiếng Vua Núi sủa inh ỏi. Nghe vậy, hắn không khỏi sững sờ. Chẳng lẽ có trộm?
Khi hắn tăng tốc chạy nhanh tới nhà thì thấy trước cửa đúng là có kẻ gian thật. Nhưng tên này không phải là con người, mà là một con lợn rừng to lớn, toàn thân đen xì!



Truyện Cùng Thể Loại
Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức

Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất