Bệ Hạ Nếu Không Giảng Đạo Lý, Vi Thần Cũng Hiểu Sơ Quyền Cước Lai

Chương 12 - Đêm xuân một khắc ngàn vàng!

Chương 12 - Đêm xuân một khắc ngàn vàng!
Ninh Phàm suy tư một chút rồi gật đầu đồng ý.
Hắn cũng chỉ muốn nếm thử rượu ngon thượng hạng, tuyệt đối không phải thèm muốn thân thể của Lục Yên Nhiên!
Đôi mắt Lục Yên Nhiên phảng phất cất giấu cả trời sao, nàng cười nhẹ nhàng, hai má ửng hồng tựa như ráng mây lộng lẫy nơi chân trời.
Nàng hơi xích lại gần Ninh Phàm, thanh âm êm dịu như gió xuân lướt qua tai, mang theo một chút ngọt ngào nói: “Ninh công tử, nô gia sẽ dẫn đường cho ngài, mời đi theo ta.”
“Phòng của nô gia ở lầu hai, nơi đó thanh u yên tĩnh, rất thích hợp để cùng công tử cạn chén ngắm trăng, thưởng thức nhã tình.”
Nói xong, nàng nhẹ nhàng bước đi, hơi nghiêng người làm một thế tay mời vô cùng ưu nhã.
Khóe môi Ninh Phàm nhếch lên một nụ cười đầy vẻ thích ý, đón lấy từng ánh mắt hâm mộ và ghen ghét của mọi người xung quanh, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, nghênh ngang đi theo sau lưng Lục Yên Nhiên lên lầu.
Mỗi một bước chân đều thể hiện rõ sự tự tin và đắc ý, khiến cho tất cả mọi người phải nghiến răng!
“Yên Nhiên cô nương, Ninh huynh của ta yếu lắm đấy! Ngươi nhẹ nhàng một chút thôi...” Từ sau lưng truyền đến tiếng trêu chọc đầy ác ý của Ngũ hoàng tử!
Ninh Phàm loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã từ trên cầu thang xuống.
Hắn quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn tên tiện nhân Ngũ hoàng tử, tên này rõ ràng là đang ghen tị với hắn!
Ninh Phàm không thèm để ý đến Ngũ hoàng tử nữa, đi theo Lục Yên Nhiên lên lầu.
Còn các thị vệ vương phủ đi theo hắn thì canh gác ở dưới lầu.
Phòng của Lục Yên Nhiên rộng rãi mà lại được bài trí lịch sự tao nhã, trong không khí thoang thoảng một mùi hương thanh nhã dễ chịu.
“Ninh công tử, mời ngài ngồi trước! Nô gia vào trong lấy vài thứ...” Trước tấm bình phong có đặt một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày hai đĩa bánh ngọt và các loại đồ ăn vặt.
Lục Yên Nhiên ra lệnh cho nha hoàn ra ngoài rồi đóng cửa lại, tự mình đi vào phòng ngủ bên trong, không bao lâu sau, nàng bưng một bầu rượu đi về phía Ninh Phàm. Nàng chậm rãi ngồi xuống đối diện Ninh Phàm, tự tay rót đầy rượu cho hai người.
“Ninh công tử, đây là rượu Nữ Nhi Hồng thượng hạng, ngài mau nếm thử đi.” Ninh Phàm nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch. Rượu này quả nhiên thơm thuần, hơn xa những loại hắn từng uống trước đây.
Lúc này, Lục Yên Nhiên ở ngay trước mặt Ninh Phàm, chậm rãi gỡ tấm lụa trắng che mặt xuống.
Ninh Phàm lập tức ngây người, khuôn mặt nhỏ chừng bàn tay, làn da trắng hơn tuyết, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi anh đào đỏ thắm, kết hợp với đôi mắt to sáng ngời, có thể nói là khuynh quốc khuynh thành.
Tuy dung mạo của Lâm Niệm có lẽ có thể so sánh với Lục Yên Nhiên, nhưng về dáng người, Lâm Niệm vẫn chưa phát triển hoàn toàn, so với Lục Yên Nhiên thì khác nhau một trời một vực. Mà Lục Yên Nhiên trông cũng chỉ mới mười tám, mười chín tuổi.
“Nô gia có đẹp không?” Lục Yên Nhiên đỏ mặt, nhẹ giọng hỏi. Ninh Phàm gật đầu như một kẻ ngốc: “Đẹp lắm!”
“Đa tạ công tử khen ngợi.” Lục Yên Nhiên ngượng ngùng đáp lại, đây là lần đầu tiên nàng ở riêng với một nam tử xa lạ.
“Ninh công tử có vẻ hơi buồn ngủ, hay là ngài nằm xuống, để nô gia xoa bóp cho ngài nhé?”
Ninh Phàm đã bận rộn cả ngày, quả thực rất mệt mỏi, liền gật đầu đồng ý.
Lục Yên Nhiên ngồi xuống bên cạnh Ninh Phàm, duỗi ra đôi tay ngọc ngà, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn. Thủ pháp thành thạo, Ninh Phàm vô cùng hưởng thụ.
“Hay là... công tử nằm xuống đi, nô gia sẽ xoa bóp kỹ hơn cho ngài? Nếu công tử không chê, thì hãy gối lên đùi của nô gia nhé.” Lục Yên Nhiên che mặt, ngượng ngùng cười khẽ.
Ninh Phàm tất nhiên là không chê, hắn nằm xuống gối đầu lên đùi Lục Yên Nhiên. Lục Yên Nhiên nhẹ nhàng day ấn các huyệt vị trên đầu hắn.
Ninh Phàm liếc trộm, phát hiện góc độ này lại càng không nhìn thấy được khuôn mặt của Lục Yên Nhiên!
Bộ y phục rộng thùng thình của nàng cũng không che được sự đầy đặn căng tràn sức sống, hoàn toàn chắn hết tầm mắt...
Ninh Phàm thầm kinh ngạc, trông thì rất gầy, không ngờ vóc người này lại đầy đặn đến thế.
Hời to rồi! Hời to rồi!
Ninh Phàm nằm trên đôi chân mềm mại, hưởng thụ sự xoa bóp, chỉ cảm thấy toàn thân có chút khô nóng.
Hắn lén nhìn Lục Yên Nhiên, đột nhiên vươn cánh tay to lớn ôm lấy, cả người Lục Yên Nhiên ngã vào lòng hắn.
Ninh Phàm cảm nhận rõ ràng sự đàn hồi kinh người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ và đôi môi hồng nhuận kia, hắn trực tiếp hôn lên, do dự một giây cũng là phụ lòng sắc đẹp.
Lục Yên Nhiên bị hành động này làm cho sững sờ, cơ thể lập tức cứng đờ, đôi mắt to trợn tròn, sau đó giãy giụa một cách tượng trưng, nhưng sức lực lại rất yếu.
Lúc này, Ninh Phàm lại đột nhiên buông nàng ra. Lục Yên Nhiên khẽ giật mình, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng, nàng bò dậy từ người Ninh Phàm, thầm nghĩ:
“Hắn có phải ghét bỏ ta không...”
Đêm đầu tiên của nữ tử Giáo Phường ti sẽ được tú bà mang ra đấu giá, người trả giá cao nhất sẽ có được. Theo nàng thấy, thay vì để kẻ khác chiếm hời, không bằng trao cho Ninh Phàm, người có bối cảnh hùng mạnh.
Ninh Phàm vuốt tóc nàng, nói: “Kéo rèm lại trước đã!”
Hắn sợ có người nhìn trộm.
“Vậy nô gia hầu hạ công tử đi tắm trước nhé.” Lục Yên Nhiên có chút e thẹn nói.
Ninh Phàm cười ha ha một tiếng, “Ta tắm rồi mới đến đây.”
Lại dây dưa thêm một lúc nữa, thời gian hệ thống cho sắp hết rồi! Còn tắm rửa gì nữa?
Tắm xong ra ngoài thì chính mình đã yếu đi rồi!
Nói xong, hắn trực tiếp ôm lấy Lục Yên Nhiên, không còn dây dưa nữa, sải bước đi vào bên trong.
Phòng trong tuy không lớn nhưng chiếc giường lại rất rộng và mềm mại, khiến Ninh Phàm nằm xuống cảm thấy vô cùng thoải mái!
Hơn nữa còn có một mùi hương thiếu nữ thoang thoảng.
Lục Yên Nhiên có chút xấu hổ trèo lên giường, sau đó nhắm mắt lại ngoan ngoãn nằm yên, trong đôi mắt to tràn đầy sự mong đợi và sợ hãi.
Khóe miệng Ninh Phàm khẽ nhếch, cũng không dây dưa nữa, trực tiếp trèo lên giường của Lục Yên Nhiên.
Rất nhanh, từng món y phục bay ra, vương vãi khắp nơi.
“Công tử, xin hãy thương tiếc nô gia, nô gia sợ đau!”
Giọng nói yếu ớt của Lục Yên Nhiên vang lên.
Đáp lại nàng lại là giọng nói kinh ngạc của Ninh Phàm...
“Mẹ nó... Lớn thật đấy!”
Khi chiếc quần lụa mỏng màu trắng bị cởi ra, Lục Yên Nhiên căng thẳng đến mức toàn thân run rẩy. Nàng nhắm chặt hai mắt, hàng mi run run cho thấy sự khẩn trương và bất an của nàng.
Nhặt được báu vật rồi, nhặt được báu vật rồi!
Vóc người này, đúng là vô địch!
“Đừng căng thẳng, lúc đầu sẽ hơi đau một chút, chịu một chút là qua thôi...”
Ninh Phàm nhẹ giọng an ủi...
Theo tiếng kêu đau khẽ của Lục Yên Nhiên, căn phòng đột nhiên chìm vào yên tĩnh trong giây lát.
Một lát sau, chiếc giường lớn mới bắt đầu rung lắc một cách có nhịp điệu...
...
Hôm sau, sáng sớm.
Ninh Phàm tỉnh lại, quay đầu nhìn mỹ nhân đang say ngủ bên cạnh, bàn tay lại bắt đầu không thành thật...
Lục Yên Nhiên khẽ rên một tiếng, từ từ mở mắt.
Phát hiện Ninh Phàm đang ngơ ngác nhìn mình, cùng bàn tay đang làm loạn của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giọng nói có chút thẹn thùng xen lẫn dịu dàng:
“Để nô gia hầu hạ công tử thay y phục.”
Lục Yên Nhiên định ngồi dậy, nhưng lập tức kêu lên một tiếng đau đớn.
Ninh Phàm cười nói: “Ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, hôm nay ta tự làm là được rồi!”
Ninh Phàm vốn định sáng sớm sẽ tiếp tục, nhưng nghĩ đến tối qua là lần đầu tiên của Lục Yên Nhiên nên lại thôi.
“Không còn sớm nữa, ta phải về phủ rồi!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất