Chương 8
Bốn phía tĩnh lặng như tờ, im ắng đến mức tưởng chừng có thể nghe thấy cả hơi thở.
Hoàng huynh thấy vậy, vừa kinh vừa nộ, chỉ tay về phía ta mà quát lớn:
“Đó là thân chất của ngươi! Khi còn nhỏ nó từng liều mình cứu ngươi, sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy, hạ thủ tàn độc đến thế?!”
Ta khẽ rũ mi, liếc nhìn cái đầu còn nhỏ máu trên đất, giọng nói lãnh đạm:
“Hiện tại hắn phẩm hạnh bất chính, gây loạn triều cương, hại trung thần, sớm đã không xứng ngồi vị trí Thái tử, càng không xứng làm chất nhi của ta.”
Hoàng huynh trừng to mắt, gân xanh nổi lên:
“Phản rồi! Người đâu, lập tức giết nàng tại chỗ!”
Nghe vậy, ta khẽ bật cười lạnh, ngẩng mắt nhìn thẳng hắn:
“Hoàng huynh thật sự cho rằng, hôm nay ta dám trở mặt với người, chỉ dựa vào một chút liều lĩnh thôi sao?”
Lời vừa dứt, từ bốn phía bóng tối đột nhiên trào ra vô số giáp sĩ, trong khoảnh khắc đã vây chặt toàn bộ thị vệ đi theo hoàng huynh. Tiếng đao kiếm tuốt ra liên miên không dứt.
Tín hiệu vừa rồi, vốn không chỉ gọi ám vệ, mà là cảnh báo cho toàn bộ những người đã quy phục ta—lệnh cho họ lập tức khởi binh ứng biến.
Mấy phen kéo dài thời gian, chính là để chờ tất cả đến đủ.
Sắc mặt hoàng huynh xanh mét:
“Ngươi muốn mưu phản?!”
“Mưu phản?”
Ta bật cười thành tiếng, ánh mắt lạnh lẽo:
“Mười năm qua, ngươi ngồi trên long vị mà không nghĩ tiến thủ, chỉ say mê cầu trường sinh, tăng thu thuế nặng nề, thiên tai hoành hành mà làm ngơ.”
“Dung túng bách quan tham ô, khiến dân chúng ly tán, trăm họ lầm than. Hoàng huynh… người từ lâu đã không xứng ngồi ở vị trí này rồi.”
Mỗi một câu ta nói ra, sắc mặt hắn lại trắng thêm một phần.
Hắn gắng giữ uy nghi đế vương mà quát:
“Ngươi công nhiên tạo phản, danh bất chính ngôn bất thuận, ngày sau tất sẽ bị đóng đinh trên sử sách, muôn đời mang tiếng xấu!”
Ta từ trong tay áo rút ra một đạo thánh chỉ, phất mạnh lên:
“Phụ hoàng năm xưa đã sớm đoán được ngày hôm nay, đặc biệt để lại mật chỉ. Nếu ngươi thất đức vô đạo, liền lệnh ta thanh quân trừ gian, an định xã tắc, thay thế ngươi.”
“Ta vốn niệm tình huynh muội cùng mẫu, không muốn đi đến bước này. Là ngươi từng bước bức ta, ép ta vào đường chết.”
Dứt lời, ta vung tay.
Thị vệ lập tức tiến lên, vây chặt hoàng huynh, tháo kiếm, khống chế hai tay hắn.
Hắn giãy dụa đôi chút, cuối cùng cũng không còn phản kháng, mặc cho bị áp giải ra ngoài.
Đi được vài bước, hắn bỗng dừng lại, giọng khàn khàn:
“Thân sinh trong hoàng gia, vốn đã thân bất do kỷ. Bao năm nay ta cô độc, bị phản bội, trong mộng cũng sợ ngươi trở về đoạt lại tất cả.”
Hắn cười khổ:
“Thua một nước cờ, toàn bàn đều mất.”
Gió nhẹ thổi qua, cuốn lấy tóc mai bạc trắng của hắn.
Hắn khẽ nghiêng đầu, nửa gương mặt hiện ra, lệ khí đã tan hết, chỉ còn lại mỏi mệt cùng thê lương.
“Ta sẽ viết tội kỷ chiếu, trả lại hoàng vị cho ngươi. Chỉ mong… nể tình huyết mạch, tha cho bọn họ một con đường sống.”
Ta biết “bọn họ” là thê thiếp và nhi nữ của hắn.
“Ngồi lên chiếc ghế này rồi, ngươi sẽ hiểu ta thôi… là hoàng huynh có lỗi với ngươi.”
Nói xong, hắn không quay đầu lại nữa, lảo đảo bước ra ngoài.
Ta đứng yên tại chỗ, nhìn bóng long bào vàng nhạt dần khuất xa, trong lòng không rõ là khoái ý hay trống rỗng.
Chợt nhớ năm bảy tuổi, ta cùng phụ hoàng luyện võ, ngã ngựa đập đầu chảy máu.
Khi ấy hoàng huynh mới chín tuổi, vừa khóc vừa cõng ta về tẩm cung, trên đường bị gai cào rách tay, máu chảy ròng ròng nhưng không kêu một tiếng.
Thiếu niên năm ấy… rốt cuộc đã chết trên con đường đế vương này rồi.