Chương 7
Lời vừa dứt, lập tức có người kinh hô thất thanh.
Loại bí sự hoàng thất này, quả thực quá mức kinh người.
Trong mắt hoàng huynh thoáng hiện sát ý, đang định mở miệng thì ta đã giơ tay ngăn lại:
“Chỉ là một người vô tội mà thôi, giết hay không giết cũng không quan trọng. Phong khẩu là được.”
“Huống hồ, ta chưa từng nói đùa.”
Hoàng huynh trầm mặc hồi lâu, không nói gì.
Bất chợt, ánh mắt hắn rơi lên gương mặt ta, ôn nhu hỏi:
“Vết thương trên mặt muội là sao vậy? Muội xưa nay rất coi trọng dung mạo, trẫm có mang thuốc cao, đừng để lại sẹo.”
Ta nhận lấy thuốc, dùng đầu ngón tay thoa lên vết thương, trong lòng lại chỉ thấy cười lạnh.
Chuyện này đầy rẫy nghi vấn.
Rốt cuộc là ai đã mật báo cho thái tử phi đến bắt gian?
Từ Từ Vân tự đến hoàng cung cách xa hàng chục dặm, dù phi mã nhanh nhất cũng chưa chắc kịp trong nửa canh giờ.
Huống hồ, hoàng huynh lại dẫn theo đại quân đến đúng lúc như vậy, cứu được Tiêu Dụ Xuyên một cách “trùng hợp” đến thế?
Chỉ sợ từ đầu đến cuối, trận bắt gian này chính là một cái bẫy do hoàng huynh bày ra để thử ta.
Ta ngẩng mắt nhìn hắn, trong lòng chợt dâng lên vài phần hoảng hốt.
Mười năm không gặp, hai bên tóc hắn đã nhuốm sương, không còn dáng vẻ thiếu niên năm xưa.
Người từng theo sau ta, ríu rít kể chuyện gió cát biên cương… cuối cùng cũng đã trưởng thành.
Chỉ là ngôi vị chí tôn kia, đã mài mòn đi phần ôn tình cuối cùng, khiến lòng người chỉ còn nghi kỵ, đến cả huyết mạch thân tình cũng không còn tin tưởng.
Ta hiểu rõ, hôm nay, mọi chuyện nhất định phải kết thúc tại đây.
Nếu còn kéo dài, một khi bị hắn nắm thóp, ta dù chết không đáng sợ, nhưng những người ủng hộ ta trong triều… tất sẽ bị liên lụy diệt vong.
Ta đè xuống cảm xúc cuộn trào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn:
“Hoàng huynh, chuyện chưa kết thúc, vẫn nên giải quyết xong rồi hẵng hồi cung.”
Hoàng huynh ánh mắt trầm xuống:
“Muội nhất định phải nhúng tay vào quốc sự sao?”
Ta thản nhiên gật đầu:
“Đây vốn là giang sơn do ta một tay gây dựng, vì sao ta không thể?”
Sắc mặt hoàng huynh lạnh hẳn:
“Trẫm đã nhẫn nhịn muội đủ lâu rồi! Chỉ dựa vào vài chiến công năm xưa mà dám làm càn như vậy. Nếu muội cố chấp, đừng trách trẫm không niệm tình huynh muội!”
Ta bật cười chế giễu:
“Những lời này… e là người đã muốn nói từ lâu rồi nhỉ? Những năm qua, ngươi sống trong cái bóng của ta, ngày đêm bất an, sợ ta quay về đoạt mất long ỷ này sao?”
Câu nói ấy triệt để châm ngòi lửa giận.
Hắn quát lớn:
“Người đâu! Bắt lấy nàng!”
Tiếng vừa dứt, ta đã rút kiếm.
Ánh kiếm lóe lên, máu bắn tung trời.
Tiêu Dụ Xuyên còn chưa kịp kêu lên một tiếng, đầu đã rơi xuống đất.
Ta cúi người nhặt lấy cái đầu còn nhỏ máu, lạnh lẽo nắm trong tay, ngẩng lên nhìn hoàng huynh sắc mặt trắng bệch trước mắt.