Chương 9 Vi Phạm Quy Tắc Bảo Mật
41:02:15
“Ngươi cảm thấy thế nào? Phương Thiến?”
Buổi chiều. Quan Đồng nhìn Phương Thiến đang ngồi trên ghế đẩu, ánh mắt đờ đẫn, lên tiếng hỏi.
“Á… á?”
Hơn 30 tiếng chưa ngủ, trạng thái của Phương Thiến lúc này đã không còn tốt lắm, phản ứng rõ ràng trở nên có phần chậm chạp.
Bản thân Quan Đồng cũng mệt mỏi vô cùng, nhưng hắn vẫn còn có thể chống đỡ.
Phương Thiến dụi dụi mí mắt nặng trĩu: “Vừa rồi ta thất thần sao… Quan Đồng, còn bao lâu nữa?”
“Còn 41 tiếng.”
“Lâu như vậy…” Sống mũi Phương Thiến chua xót, dâng lên một cỗ xúc động muốn khóc.
Lúc này nàng buồn ngủ vô cùng vô cùng, thật sự rất muốn nằm xuống ngủ một giấc.
Nhưng dục vọng cầu sinh lại khiến nàng đừng nói là nằm xuống, ngay cả nhắm mắt dưỡng thần cũng không dám.
Chỉ vì sợ rằng mắt cứ nhắm như vậy, không cẩn thận chợp mắt một cái, rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
“Đừng bỏ cuộc.” Quan Đồng động viên, “Nghĩ tới cha mẹ ngươi đi, bọn họ cũng vẫn đang kiên trì đó.”
“…Ừm.”
Cha mẹ Phương Thiến quả thực vẫn còn, 3, 4 tiếng trước còn gọi điện tới xác nhận sự an nguy của con gái.
“Ra bên cửa sổ hít thở không khí trong lành đi.” Quan Đồng đề nghị.
Phương Thiến gật đầu, đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
So với hôm qua, bên ngoài hiện giờ yên tĩnh hơn rất nhiều, những tiếng ồn cực lớn cũng đã ít đi hẳn.
Ước chừng là sau khi nghe suốt 1 ngày 1 đêm, tai cùng tinh thần đều đã bị hành hạ không nhẹ.
Cho dù vì muốn giữ tỉnh táo, nhưng cứ nghe nhạc âm lượng lớn mãi, lâu dần vẫn sẽ không khống chế được mà trở nên tâm phiền ý loạn, cảm xúc cáu gắt nóng nảy, như vậy khả năng còn càng bất lợi cho sinh tồn.
Vì thế tới hôm nay đã yên tĩnh hơn nhiều.
Phương Thiến nhìn con phố không một bóng người bên ngoài, dốc hết sức đấu tranh với mệt mỏi và cơn buồn ngủ.
“Reng reng reng!”
Đúng lúc này, điện thoại trong túi nàng đột nhiên rung lên, nàng lấy ra nhìn, là cha gọi tới.
Nàng có chút kinh ngạc nghe máy: “Cha?”
“Thiến Thiến, nghe đây, cha có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói cho con biết!” Giọng nói của cha nàng trong điện thoại nghe cực kỳ gấp gáp.
“Chuyện gì?” Phương Thiến căng thẳng nói, “Không phải là mẹ nàng ấy…”
“Mẹ con không sao, là liên quan tới an nguy của con! Nghe đây, bạn học con hiện giờ có ở bên cạnh con không? Có nghe được lời cha nói không?”
“Hắn?” Phương Thiến quay đầu nhìn qua, Quan Đồng đang ngồi trên ghế đẩu trong phòng khách đọc sách, khoảng cách xa như vậy khẳng định là không nghe thấy.
“Không nghe được… Con có cần qua chỗ hắn không?”
“Không!” Cha Phương Thiến trầm giọng nói, “Thiến Thiến, nghe cho kỹ, bên viện nghiên cứu có tin tức tuyệt mật! Là một tin tức ẩn liên quan tới Mạt Thế Quy Tắc!”
“Cái…”
“Đừng nói, nghe cha nói. Bất kỳ ai chỉ cần tìm một người, đánh hắn ngất đi, là có thể nhận được một đạo cụ tên là ‘Kẹo Bạc Hà Tỉnh Táo’. Sau khi sử dụng đạo cụ đó sẽ có được 3 tiếng tuyệt đối tỉnh táo!”
Phương Thiến nghe vậy nhất thời sững sờ.
“Có nghe rõ lời cha nói không? Thiến Thiến, bất kể là ai, tùy tiện cầm thứ gì đó đánh hắn ngất đi——”
Đầu dây bên kia đột nhiên chen vào một giọng nam xa lạ đang chất vấn cha Phương Thiến.
“Tiến Sĩ Phương, ông đang nói chuyện điện thoại với ai?”
“Ông đã vi phạm quy tắc bảo mật, lập tức dừng lại!”
“Thiến Thiến! Nhớ kỹ lời cha nói, nếu không chống nổi nữa thì dùng cách này biết chưa! Con nhất định phải sống——”
“Lập tức dừng lại!”
“Đó là điện thoại của ta! Trả lại cho ta ngươi tên dã man…”
Tút tút tút…
Cuộc gọi bị cưỡng ép ngắt máy, Phương Thiến ngây người vài giây rồi thử gọi lại, nhưng trong ống nghe chỉ truyền tới âm báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy”.
Lời cha nàng nói… là thật sao?
Đánh ngất… Kẹo Bạc Hà Tỉnh Táo… 3 tiếng tuyệt đối tỉnh táo…
“Phương Thiến.”
“A!”
Giọng nói của Quan Đồng bỗng truyền tới từ phía sau, dọa nàng nhảy dựng.
Nàng cứng đờ xoay người lại, thấy Quan Đồng đang nhìn mình, biểu cảm có chút kỳ quái.
“Ngươi không sao chứ?”
“Không, không sao…” Phương Thiến gượng gạo nặn ra một nụ cười trên mặt, “Là cha ta gọi điện tới, ông ấy nói… không, không có gì…”
Quan Đồng gật đầu, ánh mắt như có điều suy nghĩ.
Tuy rằng bất kỳ ai hơn 30 tiếng không ngủ, cảm xúc khẳng định đều sẽ khác với bình thường. Nhưng Phương Thiến lại để lộ ra một tia hoảng loạn kỳ quái.
Phương Thiến nhìn Quan Đồng, nhớ lại những lời cha nói trong điện thoại, nhất thời có chút rùng mình.
Nàng biết cha mình nói cực có khả năng là thật!
Bởi vì cha mẹ nàng đã gia nhập hội chuyên gia do phía chính thức tổ chức, chuyên môn tiến hành nghiên cứu Mạt Thế Quy Tắc.
Hơn nữa với tư cách một người cha, không thể nào vào lúc đại sự sinh tử quan đầu thế này mà lừa gạt con gái mình…
Không không không!
Phương Thiến cắn môi lắc đầu.
Nàng biết mình tuyệt đối không nên nảy sinh loại tâm tư đó, cho dù cha nói là đúng thì sao chứ?
Đánh người khác ngất đi, người đó sẽ chết a!
Ta không thể nào là loại người đó, không thể nào…
Phương Thiến tự thấy từ nhỏ tới lớn mình chưa từng làm chuyện xấu gì, hiện giờ lại càng không thể đi tổn thương người khác.
Nhất là Quan Đồng còn có lòng tốt cho nàng tới nhà hắn, cùng nhau đối kháng quy tắc. Nàng biết, nếu là mình một thân một mình ở nhà, lúc này đại khái đã bị quy tắc đánh bại rồi…
Phương Thiến liên tục hít sâu mấy hơi, khống chế cảm xúc của mình.
Không biết có phải vì tin tức cha nàng đưa ra quá mức chấn động và đáng sợ hay không, cơn buồn ngủ nặng nề vốn có của nàng lúc này đã bị dọa tới tan biến sạch sẽ, cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn rất nhiều.
“Như vậy là tốt rồi…” Phương Thiến thấp giọng lẩm bẩm một câu.
Chỉ cần có thể luôn giữ được trạng thái như hiện tại, vậy nhất định có thể kiên trì tới cuối cùng.
Căn bản không cần sử dụng loại thủ đoạn đáng sợ mà cha nói trong điện thoại.
Ừm, không cần…
“Quan Đồng, ta tìm một bộ phim mới xem, cùng xem không?” Phương Thiến ngồi trở lại ghế đẩu của mình, hiện giờ nàng phải dời lực chú ý khỏi chuyện “Kẹo Bạc Hà Tỉnh Táo” đi.
“Được, ngươi chọn đi.”
Phương Thiến tìm một bộ phim truyền hình kinh dị chưa xem qua.
Cốt truyện khiến sống lưng phát lạnh quả thực rất có ích trong việc giữ tỉnh táo.
Hơn nữa cũng không biết có phải vì quá lâu không ngủ, đã qua cơn buồn ngủ rồi hay không, mà cơn buồn ngủ của hai người đều giảm đi đôi chút.
Sau đó hai người cứ xem phim liên tục gần 10 tiếng.
Trong khoảng thời gian này, ngoài xem phim ra, hai người chỉ ăn có 1 bữa, còn tắm thì tắm tới mấy lần.
Để tăng thêm kích thích, hai người tắm đều là tắm nước lạnh, hiệu quả quả thực rất không tệ.
Trên mạng cũng có rất nhiều người đăng bài biểu thị, bản thân cứ cách một quãng thời gian lại tắm nước lạnh 1 lần để giữ tỉnh táo.
Chỉ là theo thời gian trôi đi, số người còn hoạt động trên mạng không thể nghi ngờ đang giảm bớt.
Rất nhiều chủ bài đăng báo giờ, cứ mỗi 1 tiếng lại trả lời 1 lần, cũng không còn cập nhật nữa, hiển nhiên là đã không thể chống đỡ nổi.
Hơn nữa bầu không khí trên mạng cũng trở nên ngày càng hung bạo, rất nhiều người bắt đầu hẹn nhau cùng phớt lờ lệnh cấm, đi bệnh viện lấy một số loại thuốc có công hiệu giữ tỉnh táo.
“Quan Đồng.” Phương Thiến liếc nhìn điện thoại rồi bỗng nói, “Hình như không vào mạng được nữa rồi.”
“Không vào mạng được sao?”
Giọng nói của cả hai đều trở nên có chút khàn khàn, lâu như vậy không ngủ, đã bắt đầu xuất hiện một vài biểu hiện bệnh trạng.
Quan Đồng lấy điện thoại mình ra nhìn thử, quả nhiên, trên đó hiện lên thông báo không có dịch vụ mạng.
Phương Thiến phỏng đoán: “Có phải người phụ trách duy trì đã ngủ gục rồi không…”
“Chưa chắc.” Vừa dứt lời, Quan Đồng đã nghe thấy dưới lầu truyền tới một tràng tiếng ồn ào náo loạn.