Cảnh Quan, Ta Thật Sự Không Bán Ma Túy! Ta Thật Sự Bán Đường Phèn!

Chương 10: Một gam 300, hai gram 500, năm gram 1200...!

Chương 10: Một gam 300, hai gram 500, năm gram 1200...!
Ta tmd giao hàng phát thật đường phèn, ngươi làm sao lại nhận được băng phiến thế này?
Quý Ngôn người ngơ ngác cả ra.
Sửa tới sửa lui một hồi lâu mới có thể làm rõ những chuyện cong cong lượn quanh trong này.
Chẳng lẽ...
Cái người mua này đồng thời còn mua hàng của những người khác, kết quả đem hàng của người khác nhận nhầm thành hàng của bọn ta, thành của mình rồi hả?
Hoặc là hắn cầm nhầm, cầm nhầm thành bưu kiện của người khác?
Chuyện này có rất nhiều loại giải thích.
Chỉ bất quá.
Quý Ngôn không chuẩn bị đem những suy đoán liên quan tới chuyện này nói ra.
Nếu xảy ra sự trùng hợp như vậy.
Vậy thì chẳng khác nào lão thiên gia đang giúp hắn a!
Quý Ngôn không có lý do gì để tự mình đi tìm phiền toái.
Chỉ là nhìn trên màn hình một mảng lớn những lời khen hàng của hắn tốt, chất lượng cao, suýt nữa thì cười phun ra ngoài.
"Má nó, người anh em này nếu như biết thì không phải tức chết sao?"
Quý Ngôn đều có chút đồng tình với cái kẻ nghiện này.
Người này còn đặc biệt ở trong đám những kẻ nghiện kia lấy tự thân ra làm đảm bảo cho hắn.
Vậy chờ những người đó nhận được đường phèn của Quý Ngôn sau đó...
Cái người mua này không bị chúng nó xử xong đời sao?
Chỉ bất quá.
Việc này cùng Quý Ngôn liền không có quan hệ gì.
Dù sao khi trước đã nói rồi.
Kẻ nghiện không đáng đồng tình.
Những thứ này cũng đều là do người này tự mình chuốc lấy.
Quý Ngôn mặt đã cười như hoa, nhanh chóng gõ chữ.
"A, cám ơn đại ca!"
"Lô hàng này của ta cũng là phải tốn nhiều tiền của đại ca và dùng đại tinh thần mới thu vào tay được, hao tổn không ít võ thuật đấy."
"Những người khác ta còn lo trình độ của bọn hắn không nếm ra được diệu dụng của lô hàng này."
"Phải là đại ca ngươi biết hàng, hiểu việc!"
Quý Ngôn bắt đầu trợn tròn mắt mà nói dối.
Mấy câu nói dỗ ngon dỗ ngọt khiến Vương Nghĩa sửng sốt một chút.
Thoải mái không tả xiết.
"Hàng của lão ca cứng cựa thật, ai cũng có thể cảm giác được!"
"Chúc đại ca về sau sinh ý thịnh vượng!"
Vương Nghĩa tươi cười hớn hở cùng Quý Ngôn nói chuyện phiếm.
Lần đầu tiên cảm giác mình đã làm một chuyện tốt.
Quý Ngôn nhìn những tin nhắn mà Vương Nghĩa gửi tới.
Trực tiếp cười thành tiếng ở trong phòng.
"Má nó, người anh em này có điểm quá Chuunibyou rồi đi?"
"Xã hội a..."
Quý Ngôn vừa nhổ nước bọt, động tác trên tay lại không hề dừng lại.
Trực tiếp cho Vương Nghĩa một cái chiết khấu.
"Lão ca lần sau lại đến chỗ ta mua hàng, ta cho ngươi giảm giá 50%!"
Quý Ngôn biết mình cùng Vương Nghĩa chỉ có một lần làm ăn này mà thôi.
Vậy thì cứ trực tiếp mạnh miệng chém gió.
Phỏng chừng chờ đến khi Vương Nghĩa biết chân tướng sự việc.
Thứ hắn muốn không phải là giảm giá 50%.
Mà là đánh gãy xương của mình ấy chứ!
Bất kể nói thế nào.
Vương Nghĩa bị câu giảm giá 50% của Quý Ngôn làm cho vô cùng vui vẻ.
"Cảm ơn lão ca, thế nhưng ta bên này còn có những hàng khác, tạm thời không cần!"
"Nhưng lần sau khẳng định còn tìm ngươi mua!"
Nhìn những dòng tin nhắn mà Vương Nghĩa gửi tới.
Nụ cười trên mặt Quý Ngôn vẫn không hề tắt.
Cái bụng cũng sắp đau vì cười mất rồi.
"Ha ha ha... Hy vọng hắn có thể nhớ kỹ những lời mà mình đã nói."
Quý Ngôn không tiếp tục cùng Vương Nghĩa chém gió khản cả cổ nữa.
Mà là mở trang xác nhận kết bạn ra.
Cho đến bây giờ.
Đã có mấy chục người đến tìm Quý Ngôn mua đường phèn.
Bây giờ xác nhận lai lịch của những người này.
Quý Ngôn cũng yên tâm phần nào.
Bắt đầu từng người từng người kết bạn với những người này.
Quý Ngôn nghĩ có nên kéo những người này vào một cái nhóm, tiện cho hắn bán đường phèn hay không.
Nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định đó.
Dù sao hắn đang muốn đi gài bẫy người.
Nếu có người nhận được bưu kiện trước, sau đó ở trong nhóm nói ra thì sẽ không hay.
Nói như vậy.
Quý Ngôn thà rằng hiện tại phiền phức một chút còn hơn.
"Ngươi khỏe, ngươi là người bán đường phèn à? Bao nhiêu tiền một gam?"
"Vương ca giới thiệu ta qua đây, hắn nói hàng bên ngươi tốt lắm!"
"Huynh đệ, hàng bên ngươi giá cả thế nào?"
"Ngươi có bao nhiêu hàng? Ta muốn mua nhiều!"
"..."
Sau khi kết bạn với những người này.
Bọn họ bắt đầu điên cuồng gửi tin nhắn cho Quý Ngôn.
Hỏi giá cả của đường phèn.
Bây giờ Quý Ngôn so với cái dáng vẻ khi làm hai đơn buôn bán đầu tiên thì hoàn toàn khác hẳn.
Hắn đã làm rất nhiều bài tập và chuẩn bị tâm lý.
Đối phó với những kẻ nghiện bị ma túy ăn mòn thần kinh này chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Quý Ngôn từng người từng người hồi phục tin nhắn của những người này.
"Có đường phèn, muốn mua bao nhiêu? Một gam 300."
Những người này chờ đợi Quý Ngôn hồi âm đã rất lâu rồi.
Thấy Quý Ngôn báo giá, đám người đều âm thầm tính toán ở trong lòng.
Rất nhanh đã có người hồi âm cho Quý Ngôn.
"Huynh đệ, ta muốn một gam!"
"Huynh đệ, ta muốn mười gram, cho ta ít đồ nghề."
"Ngươi có bao nhiêu?"
"..."
Đám người nhao nhao cho biết số lượng gam mà mình cần.
Có người muốn rất ít, chỉ cần một hai gam.
Còn có người muốn rất nhiều.
Quý Ngôn nhìn những người nói muốn 60 gam, 100 gam kia.
Tim đều đang rỉ máu.
Nếu như bán một trăm gram.
Vậy thì chẳng phải là ba cái án không khởi tố à!
Nhưng hắn không thể.
Vì kiếm chút tiền mà phải mang cái tội lừa đảo thì có điểm quá lời.
Tự do còn có giá trị cao hơn.
Sở dĩ.
Quý Ngôn suy tư một hồi sau đó, quyết định đặt ra một quy tắc.
"Một gam 300, hai gram 500, năm gram 1200, mười gram 1000 tám, chỉ bán những số lượng này!"
Cứ như vậy.
Giá trị mỗi đơn hàng mà Quý Ngôn giao dịch đều ở dưới 2000 đồng.
Không cấu thành tội lừa đảo.
Đây đúng là một cái thẻ Bug.
Khi Quý Ngôn từng câu từng chữ đem quy tắc này gửi cho những kẻ nghiện kia.
Bọn họ đương nhiên là có những lời phê bình kín đáo.
Dù sao Vương Nghĩa ở trong đám đã miêu tả hàng của Quý Ngôn một cách hoa mỹ.
Ai cũng muốn mua nhiều một chút.
Nhưng Quý Ngôn đã nói như vậy rồi.
Bọn họ cũng không còn cách nào khác.
Đại khái bọn họ suy đoán rằng Quý Ngôn vì muốn cho nhiều người mua được, mới khống chế số lượng như vậy.
Dựa theo ý nghĩ như vậy.
Đám người nhao nhao đặt hàng ở chỗ Quý Ngôn.
...
Điền Nam.
Trong khi Quý Ngôn làm ăn buôn bán đường phèn phát đạt như lửa như than.
Ở nhà, Vương Nghĩa cũng đang chuẩn bị "thư giãn" một chút.
Vương Nghĩa vừa mới cầm lấy "bình đá", dưới lầu liền truyền đến một tiếng hô lớn.
"Chuyển phát nhanh!"
Khiến Vương Nghĩa sợ đến mức suýt nữa làm rơi cả "bình đá".
Những người nghiện ngập, đều có cái kiểu nghi thần nghi quỷ như vậy.
Vội đem "bình đá" giấu ở dưới bàn trà.
Vương Nghĩa nhanh chóng xuống lầu, trong lòng vô cùng kích động.
Chẳng lẽ băng phiến mà hắn mua trước đó đã tới rồi sao?
"Tôi tôi!"
Vương Nghĩa chạy một mạch từ nhân viên chuyển phát nhanh nhận lấy bưu kiện.
Lại nhanh chóng chạy lên lầu.
Cẩn thận đóng kỹ các cửa, xé mở bưu kiện trong tay.
Một ít túi tinh thể màu trắng rơi xuống trên bàn trà.
Vương Nghĩa lập tức mừng rỡ ra mặt.
"Thật đúng là băng mà mình mua trước đó đã đến rồi!"
Trước khi mua đường phèn của Quý Ngôn.
Vương Nghĩa cũng đã mua hàng ở một người khác.
Liền chuẩn bị so sánh xem hàng của bọn ta, của bọn hắn như thế nào.
Bản thân Vương Nghĩa cũng đang định "thư giãn" một chút.
Băng mới đã đến.
Thuần túy là gặp khi khốn khó có người đưa gối.
Rất nhanh.
Vương Nghĩa liền thử một chút "băng" này.
Không đúng.
Cái này tmd sao lại có vị ngọt thế này?
Vương Nghĩa hung hăng nhíu mày, lại thử thêm một lần nữa.
Đúng là đường phèn cmn rồi.
"Thảo!"
"Đem lão tử ra làm trò đùa à!?"
Vương Nghĩa hùng hùng hổ hổ đi tới trước máy tính, tìm thấy cái người bán hàng kia.
Trực tiếp chửi hắn té tát.
"Má nó cmn, dám gửi cho ông đây một túi đường phèn, mày tmd có phải là muốn chết không?"
"Ông đây cũng không thèm đòi lại tiền của mày, cái thứ đồ xui xẻo, giữ lại cho mày đốt xuống mồ đi..."
Vương Nghĩa chửi một trận thống khoái.
Sau đó trực tiếp đem người này chặn luôn.
Giờ phút này.
Một người bán hàng vô tội đang ngơ ngác.
Bỗng dưng bị chửi một trận thì ai mà chịu cho nổi.
"Bà nội nó..."
Người bán hàng lúc này định phản kích.
Kết quả tin nhắn vừa gửi đi, hắn đã thấy một dấu chấm than màu đỏ.
Bị chặn rồi!
"Thảo!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất