Chương 11 Khôi Phục, Mật Mưu
Sáng sớm hôm sau.
Lý Niên tập tễnh bước ra khỏi tiệm điểm tâm, nhìn mặt trời dần lên cao, không khỏi liên tục thở dài.
So với cảnh buôn bán náo nhiệt của cửa tiệm bên cạnh, nhà mình quả thực có thể nói là vắng như chùa Bà Đanh.
“Cứ tiếp tục thế này, ngay cả 1 lượng tiền ăn cơ bản mỗi tháng của A Xuyên cũng đáng lo, càng đừng nói tới cái gọi là khấu quan còn cần nhiều bạc hơn...”
Lý Niên ngoảnh đầu nhìn lại.
Tần Tam Phượng và Vương Tú Mai đang mặc tạp dề, cả 2 đều nhìn chằm chằm người qua đường, mong ngóng đến mỏi mắt.
Lý Khánh hết lần này đến lần khác lau bàn.
Nhưng cho dù lau bàn sáng bóng cũng chẳng ích gì.
“Tú Mai, số màn thầu chưa làm thì đừng làm nữa, để nhà mình tự ăn đi, lát nữa mọi người về nghỉ cả đi.”
Trong giọng Lý Niên lộ rõ vẻ mỏi mệt.
Ánh mắt Vương Tú Mai có chút thất thần:
“Cha, tiệm điểm tâm này không mở nữa sao? Vậy tiền cho A Xuyên tập võ lấy từ đâu?”
Lý Niên lại thở dài một hơi:
“Muốn mở cũng không mở nổi nữa. Chuẩn bị nguyên liệu cũng tốn một khoản, làm ra lại bán không được, còn có thể làm sao?”
Nãi nãi Lâm Thị im lặng nhào bột, chỉ là không còn mạnh tay như ngày thường.
“Lão Lý, lấy cho ta 2 cái màn thầu, lâu lắm chưa ăn điểm tâm nhà ngươi, nhớ đến phát thèm rồi!”
Một hán tử trung niên từ ngoài bước vào, lớn tiếng nói.
“Lục Tử? Ngươi không sợ Lưu Hổ...” Lý Niên có chút sửng sốt.
Nghĩ đến Lục Tử ngày thường vốn nhát gan, nay vì ủng hộ việc làm ăn nhà mình mà lại bất chấp lời uy hiếp của Lưu Hổ, trong lòng Lý Niên không khỏi dâng lên cảm động.
Thế nào gọi là tình nghĩa láng giềng? Đây chính là nó!
“Nghĩ gì thế lão Lý, giao tình giữa ta với ngươi còn chưa tới mức ấy đâu. Nếu Lưu Hổ vẫn còn, bảo đảm ta chẳng thèm liếc chỗ ngươi một cái!”
Sắc mặt Lý Niên tối sầm, trừng hắn một cái, thuận miệng định mắng:
“Ngươi mẹ nó... Khoan đã, Lưu Hổ làm sao?”
Lục Tử cầm màn thầu nhét thẳng vào miệng, nói ú ớ:
“Lưu Hổ chết rồi, ngay tối hôm qua, hắn với vợ cùng bị thiêu chết trong nhà!”
“Chậc chậc, ngươi đừng hỏi thảm đến mức nào, nghe nói sau khi dập lửa xong thì ngay cả hình người cũng chẳng còn!”
Lý Niên có chút thất thần, lẩm bẩm:
“Lưu Hổ chết rồi... Ai làm?”
Lục Tử trợn mắt nhìn ông:
“Ta nào biết, có thể là người Thiết Hổ Bang đến báo thù, cũng có thể là ai đó tìm hắn trả oán. Dù sao kẻ thù của hắn cũng chẳng ít!”
Lục Tử rất nhanh đã rời đi.
Vị trí của hắn lập tức được người khác lấp vào.
Lưu Hổ thường xuyên đến mấy con phố này kiếm chác, chuyện ức hiếp nam nữ cũng xảy ra như cơm bữa.
Nay tin hắn chết rất nhanh đã truyền khắp nơi!
“Lão Lý, cho ta 3 cái bánh nướng!”
“Tú Mai à, lâu lắm chưa ăn mì ngươi nấu rồi!”
“Tam Phượng, cho ta chén nước, mấy ngày chưa ăn màn thầu, nghẹn quá rồi!”
Từng giọng nói quen thuộc vang lên, rất nhiều hàng xóm láng giềng lần lượt tìm đến cửa.
Ai nấy đều mua nhiều hơn ngày thường.
Thứ nhất là điểm tâm của cửa tiệm Lý gia dùng nguyên liệu đầy đặn, chưa từng bớt xén, từ lâu đã gây dựng được danh tiếng tốt.
Thứ 2 là mọi người cũng có ý muốn giúp bọn họ khôi phục việc làm ăn.
Tình nghĩa láng giềng có lẽ chưa đủ để khiến bọn họ đối đầu với Lưu Hổ, nhưng làm chút chuyện tốt trong khả năng thì ai nấy đều rất sẵn lòng.
Nụ cười trên mặt Vương Tú Mai từ đầu đến giờ chưa từng tắt.
Lý Khánh ở nhà nâng đá suốt mấy ngày, giờ cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Mì hắn bưng đi vừa nhanh vừa vững, một mình có thể bằng 3 tiểu nhị!
Nãi nãi Lâm Thị lấy mu bàn tay lau nước mắt, sau đó nặng nề đập khối bột xuống thớt, ra sức nhào nặn:
“Hôm nay bảo đảm cho các ngươi ăn thứ mì dai ngon nhất!”
Lý Niên ngồi trên ghế trúc, không sao kìm nổi nụ cười nơi khóe miệng, thoải mái cười lớn.
Ông vội gọi Lý Xuyên đang đi tới:
“A Xuyên, lại đây, gia gia nói cho ngươi một tin vui!”
Lý Xuyên tựa như chẳng biết gì:
“Tin vui gì?”
Lý Niên mặt mày hớn hở, ngừng một chút:
“Ngươi đoán xem.”
Lý Xuyên: “...”
Gia gia, người đã từng này tuổi rồi còn chơi trò ấy sao!
Lý Niên vuốt râu, đắc ý cười nói:
“Đoán không ra chứ gì, Lưu Hổ chết rồi!”
“Lưu Hổ chết rồi, ai làm?!” Trên mặt Lý Xuyên đúng lúc hiện vẻ chấn kinh.
Lý Niên hài lòng cười cười:
“Nghe nói là một vị nghĩa sĩ cao 8 thước, hai tay dài quá gối. Nếu ta gặp được hắn, nhất định phải dập đầu một cái.”
Sao tin đồn càng truyền càng tà hồ vậy?
Lý Xuyên nói: “Cũng không cần đến mức ấy.”
Lý Niên trừng hắn một cái:
“Tên tiểu tử ngốc nhà ngươi, người ta đã giúp ngươi một đại ân, ngươi cũng phải dập đầu một cái!”
Lý Xuyên bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng.
Về nhà sẽ dập đầu trước gương một cái.
Sau khi đùa giỡn, Lý Niên nghiêm túc nói:
“A Xuyên, ta biết ngươi lo cho gia đình nên mới xin nghỉ về sớm. Nay trong nhà tạm thời đã yên ổn, ngươi có thể tới võ quán chuyên tâm tập võ rồi.”
“Mấy chuyện vụn vặt trong nhà, ta sẽ lo liệu ổn thỏa, ngươi không cần bận tâm.”
Vừa nói, Lý Niên vừa nhét 1 lượng bạc vào tay Lý Xuyên, có chút áy náy:
“Ta biết các ngươi sắp khấu quan, cần không ít bạc. Vốn định tích thêm chút cho ngươi, nhưng mấy ngày nay vì hành vi của Lưu Hổ nên chỉ còn được từng này.”
“Đủ rồi, gia gia.” Lý Xuyên an ủi.
Phần bạc còn thiếu, Lưu Hổ đã giúp bổ sung rồi.
“Sớm tới võ quán đi, đừng lúc nào cũng nhớ chuyện trong nhà.” Lý Niên phất tay.
“Xuyên nhi, chờ đã!”
Vương Tú Mai đang nấu mì chạy tới, nắm chặt tay Lý Xuyên:
“Ta nghe người khác nói, lúc các ngươi khấu quan thì bữa nào cũng phải ăn thịt, 1 lượng bạc không đủ dùng đâu, cái này ngươi cầm lấy.”
Lý Xuyên mở lòng bàn tay ra nhìn, vậy mà lại là 1 lượng bạc trắng bóng.
“Nương, người lấy từ đâu ra?” Lý Xuyên kinh ngạc hỏi.
“Chuyện này ngươi đừng quản, mau đi đi, nương còn phải quay lại nấu mì!”
Vương Tú Mai vỗ vỗ Lý Xuyên, rồi lại chạy trở về.
Lý Xuyên nhìn thấy chiếc vòng tay mẹ vẫn đeo trên tay chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
Đó là thứ phụ thân Lý Đại Hải tặng khi đính thân.
Nay phụ thân và đại bá đều đi phục dịch lao dịch, e rằng đây đã là một trong số ít những vật gửi gắm tình cảm còn lại của Vương Tú Mai.
Lý Xuyên nắm 2 lượng bạc trong tay, chỉ cảm thấy nặng tựa ngàn cân.
Hắn âm thầm hạ quyết tâm:
“Nhất định phải mau chóng khấu quan, đột phá Minh Kình, để bản thân có thể đi nhận chức kiếm tiền, không cần dựa vào gia đình chu cấp nữa!”
……
Một gian mật thất kín đáo.
Một nam tử âm trầm có cánh tay phải quấn băng vải, phẫn nộ ném chén trà xuống đất.
“Rắc!”
Chén sứ vỡ tan, mảnh vụn bắn tung tóe.
“Tống Kim của Thiết Hổ Bang, khinh người quá đáng!”
Nam tử âm trầm đứng dậy, thân hình cao lớn hoàn toàn che khuất ánh nến.
Người này chính là bang chủ Hắc Hùng Bang, Tào Diễm!
2 tên tiểu đệ đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, ngay cả thở mạnh cũng không dám!
“Ỷ vào người đông, từng bước từng bước gặm nhấm địa bàn của ta, đây là muốn ép ta vào đường cùng!”
Ánh mắt Tào Diễm lạnh lẽo quét qua 2 người:
“May mà một thời gian nữa Chu Đại Ca sẽ từ phủ thành trở về.”
Nghe đến tên Chu Đại Ca, một người trong số đó khẽ run lên, trán toát mồ hôi lạnh.
Đó là cao thủ Ám Kình!
Thiết Hổ Bang có mạnh hơn nữa, há có thể mạnh hơn Ám Kình?
Tào Diễm cười cười, chợt túm người đang đổ mồ hôi lạnh kia lên, một quyền đánh chết.
“Đồ chó má, dám phản bội ta, đây chính là kết cục!”
Tào Diễm hờ hững hỏi:
“Cường Tử, chuyện của Lưu Hổ xử lý thế nào rồi?”
Cường Tử ngẩng đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Tào Diễm:
“Nhà của Lưu Hổ bị đốt rồi, ta đã đến xem, hắn và vợ đều cháy thành than!”
“Ai làm?”
“Có thể là Thiết Hổ Bang?”
Giọng Tào Diễm bình thản:
“Nếu là bọn chúng làm, chúng chỉ treo đầu Lưu Hổ trước cửa để thị uy với ta.”
“Đi tra xem hắn còn có kẻ thù nào khác. Lưu Hổ làm việc cho ta, giết hắn chính là đánh vào mặt ta.”
Cường Tử vội vàng đáp ứng, đang định ra cửa.
“Chờ đã.” Tào Diễm nghĩ một chút, “Tôn tử của Lý Niên có phải đã tới Tùng Phong Võ Quán tập võ rồi không?”
“Đúng là có chuyện này, nhưng chúng ta đã điều tra rồi, người này chỉ là một tên phế vật suốt ngày uống hoa tửu, hẳn không có bản lĩnh ấy.”
Tào Diễm nheo mắt:
“Cũng tra hắn một lượt. Cửa tiệm kia đổi sang để A Lượng đi, hắn đã đột phá Minh Kình rồi.”
“Vâng, lão đại!”
Cường Tử đang định ra cửa.
“Chờ đã, không cần gọi A Lượng nữa. Hiện giờ đang cần dùng hắn, không thể phân thân, chuyện cửa tiệm để sau hẵng nói.”