Cây Phượng Tím Trong Sân

Chương 4

Chương 4
Đó là một gương mặt như thể tôi đã từng gặp ở đâu đó.
Không hề âm u đáng sợ như trong tưởng tượng.
Ngược lại, hắn tuấn mỹ phi phàm, khí chất tôn quý tao nhã, vô cùng xứng đôi với bộ hoa phục trên người.
Hơn nữa, dường như hắn hoàn toàn không mang ác ý với tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong tận sâu ký ức, thoáng hiện lên những chùm hoa nhỏ màu tím nhạt nở đầy trên cành cây.
Hoa rơi.
Khói sương mỏng nhẹ.
Trong đình các bên hồ, hắn cầm bút vẽ, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn tôi, rồi chấm mực họa nên dung nhan của tôi trên giấy.
Tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa dồn dập vang lên.
Tôi chỉ hơi phân tâm liếc nhìn chiếc điện thoại dưới đất.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, hắn đã biến mất.
...
Tôi bắt máy, đứng dậy bước ra khỏi phòng tắm, kể lại chuyện kỳ quái khó tin này cho Nghê Dung nghe.
Mọi chuyện lạ lùng bắt đầu từ sau khi ảnh của tôi bị tung lên mạng.
Tôi oán than không ngớt với cô ấy.
“Rốt cuộc là kẻ nào làm chuyện đó chứ? Hại tôi thảm quá rồi!”
Nghê Dung nói rằng nhất định tôi đã bị thứ không sạch sẽ quấn lấy.
Cô ấy khuyên tôi đến chùa thắp một nén nhang, cầu một lá bùa hộ thân.
Sáng sớm hôm sau, tôi liền đến chùa.
Hương khói trong chùa cực kỳ hưng thịnh, khách hành hương ra vào không dứt.
Tôi đeo kín kính râm và khẩu trang, trà trộn giữa dòng người đông đúc.
Tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Tiếng chuông đồng trên đỉnh núi ngân vang chậm rãi.
Giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, cuộc đối thoại của một nam một nữ lại rõ ràng truyền vào tai tôi, như thể họ đang đứng ngay bên cạnh.
Giọng nữ nghi hoặc hỏi:
“Cô ấy thật sự là phu nhân sao?”
Giọng nam lạnh nhạt hơn đôi chút:
“Còn phải hỏi à? Hầu gia đã nói là phải, vậy nhất định là phải.”
“Hu hu, phu nhân vẫn xinh đẹp quá!”
Giọng nam dịu xuống:
“Được rồi. Tuy nàng không thể sánh với phu nhân, nhưng cũng rất xinh đẹp mà.”
“Hehe, Tương Dực ca ca là tốt nhất!”
Hiển nhiên, bọn họ không hề biết cuộc đối thoại ấy có thể bị tôi nghe thấy.
Tôi cảm thấy hai người này nhất định có liên quan đến nam nhân cổ đại đã xuất hiện hai lần trước đó.
Tôi giả vờ vô tình xoay người mấy vòng.
Xung quanh đều là những khách hành hương bình thường đang bận rộn lễ Phật.
Tôi hoàn toàn không thể tìm ra nguồn phát ra âm thanh.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Nhưng nỗi sợ hãi đã không còn mãnh liệt như những lần trước.
Dù không biết bọn họ là ai, nhưng ít nhất lúc này tôi đã hiểu được một điều.
Bọn họ tạm thời sẽ không làm hại tôi.
Tôi chọn một đại điện vắng người để dâng hương lễ Phật.
Hai người kia vẫn lặng lẽ theo sau tôi. Khi tôi quỳ xuống chiếc bồ đoàn, cả hai đều cung kính đến mức không dám hé môi thêm lời nào.
Bái Phật xong, tôi không vội ra ngoài, mà lén vòng ra phía sau tượng Phật rồi trốn vào đó.
Chẳng bao lâu sau, đã nghe thấy bên ngoài hai người kia bắt đầu sốt ruột.
“Phu nhân đâu rồi? Phu nhân sao lại biến mất rồi? Aiya, đúng rồi! Phía sau đại điện còn có một cánh cửa nữa!”
Giọng nam lập tức vang lên:
“Mau đi tìm!”
Tiếng bước chân vội vã nối tiếp nhau vang lên, hướng về phía sau mà tìm kiếm.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất