Chương 3
Tôi sống một mình nhiều năm.
Đã quá quen với sự tĩnh lặng và trống trải của căn nhà.
Cho nên chỉ cần trong nhà xuất hiện thêm bất cứ thứ gì...
Tôi đều có thể dễ dàng nhận ra.
Trong cơn kinh hãi, tôi bất giác nhớ tới người đàn ông mặc cổ phục mà mình nhìn thấy ở trạm xe buýt tối qua.
Là hắn sao...?
Để chứng thực suy đoán của mình, tôi quyết định làm một thử nghiệm.
Nhân lúc nấu cơm, tôi giả vờ sơ ý làm đổ bột mì đầy xuống sàn.
Sau khi làm đổ, tôi cũng không dọn dẹp, vẫn giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng khóe mắt lại luôn âm thầm dõi theo khoảng sàn ấy.
Không bao lâu sau, nơi đó bắt đầu hiện ra một chuỗi dấu chân.
Nó đi được nửa đường, dường như cũng phát hiện mình đã để lộ tung tích, nên lập tức dừng lại, bàn chân phía trước không hề hạ xuống nữa.
Rồi sau đó...
Lại biến mất.
Nhưng tôi đã có được đáp án mình cần.
Trong khoảnh khắc, cơn lạnh buốt dựng tóc gáy lan từ đầu ngón tay đến tận hàm răng.
Tôi theo bản năng muốn lao thẳng ra khỏi cửa.
Nhưng nếu ngay cả nhà tôi nó cũng có thể theo vào, thì còn nơi nào mà nó không thể theo tới?
Nếu nó biết tôi đã phát hiện ra sự tồn tại của nó, nó sẽ làm gì tôi đây?
Tâm trí tôi rối loạn như tơ vò.
Báo cảnh sát sao?
Chắc chắn sẽ bị xem là kẻ điên mất...
Nỗi sợ hãi lấp đầy toàn bộ đầu óc tôi.
Cuối cùng, giống như một con mèo nhỏ hay chú cún con bị kinh hãi, tôi theo bản năng tìm một nơi chật hẹp để trốn vào.
Tôi cầm theo một cây kéo, bước vào phòng tắm rồi khóa trái cửa lại.
Ngay sau đó, tôi cảm nhận được nó không đi theo vào đây, trong lòng mới hơi thả lỏng đôi chút.
Thế nhưng tôi cũng không còn dám bước ra ngoài nữa.
Tôi gửi một tin nhắn cho Nghê Dung, người duy nhất tôi có thể giãi bày tâm sự, bảo cô ấy đến nhà tìm tôi.
Cô ấy không trả lời trên WeChat mà gọi điện thẳng tới.
Lúc ấy tôi đang nơm nớp lo sợ, như đi trên lớp băng mỏng. Tiếng chuông bất ngờ vang lên khiến tôi giật mình đến mức ném văng điện thoại ra xa.
Tôi trượt người ngồi phịch xuống nền gạch men, đầu đập mạnh vào bồn cầu, đau đến choáng váng hoa mắt.
Tôi bịt miệng, không dám phát ra tiếng động nào.
Đáng tiếc, tiếng động vừa rồi quá lớn, đã thu hút thứ vẫn luôn ở bên ngoài.
Tôi trợn to mắt, sắc mặt tái nhợt nhìn về phía dưới tấm rèm phòng tắm.
Ở đó, lặng lẽ xuất hiện thêm một đôi chân.
Là chân của một nam nhân.
Hắn mang đôi ủng trắng thêu mây lành bằng chỉ bạc, sạch sẽ cao quý, không nhiễm một hạt bụi.
Lúc bước vào, bước chân hắn vội vã, như thể đang lo lắng cho tôi.
Giờ đây, hắn dừng lại ở nơi chỉ cách tôi một tấm rèm.
Tôi đã nhìn thấy bóng dáng hắn thấp thoáng phía sau lớp rèm ấy.
Quả nhiên là người tôi đã gặp tối hôm qua...
Tim đập dữ dội đến mức gần như muốn bật khỏi lồng ngực.
“Hề Hề.”
Một giọng nói trong trẻo, ôn nhu vang lên.
Tôi ngẩn người.
Chỉ cảm thấy thanh âm ấy quen thuộc đến lạ.
Cùng lúc đó, một bàn tay đưa tới, chậm rãi kéo tấm rèm trước mặt tôi sang một bên.
Ánh sáng tràn ngập trước mắt.
Tôi nín thở, quên cả sợ hãi, ngẩng đầu lên, chờ được nhìn thấy dung mạo của hắn.