Chỉ Là Một Nữ Tử Xuyên Không

Chương 4

Chương 4
Thấy không ai phụ họa, Giang Nguyệt Ly bèn chuyển mũi nhọn sang Đường Tiêu, giọng điệu mang theo vài phần tủi thân:
“Điện hạ, chắc hẳn Tạ tiểu thư đã hiểu lầm điều gì đó. Mong ngài giúp thần nữ giải thích đôi lời.”
Có lẽ những lời trước đó ta nói với Đường Tiêu đã khiến hắn mất mặt đôi chút.
Nay nghe Giang Nguyệt Ly nói như vậy, hắn lập tức muốn khôi phục uy nghi của Đông Cung.
Đường Tiêu bày ra dáng vẻ công chính của một vị chủ quân, nhìn ta nói:
“Tạ Ninh, nàng ghen ghét vô cớ, lại không hiểu lễ nghĩa. Trở về chép mười lần Nữ Giới đi. Sau này còn phải làm gương cho Trung Cung.”
“Hừ.”
Ta còn chưa kịp phản ứng thì bên ngoài điện đã vang lên một tiếng cười khẩy.
“Tứ ca e là ở Đông Cung quá lâu, nghe quá nhiều lời nịnh nọt, đến mức quên mất ngôi vị Thái tử này của mình là từ đâu mà có rồi.”
Tiếng nói vừa dứt, người cũng đã bước vào.
Một thiếu niên từ ngoài cửa đi tới.
Trên người mặc chiến bào, bên hông đeo trường đao, tóc búi cao hơi tán loạn.
Giữa đám vương công quý tộc áo gấm hương ngọc, hắn lại hiện lên vẻ phóng khoáng và ngông nghênh đến lạ.
Người này chính là thiếu niên sát thần lừng lẫy danh chấn thiên hạ hiện nay — Tề Vương Đường Cẩn.
Vừa nhìn thấy hắn, ta gần như theo bản năng lùi lại một bước.
Bởi nếu không có gì ngoài ý muốn...
Vị sát thần này hẳn là rất hận ta.
Trước khi ta chọn phu quân, Đường Cẩn vốn là người được Ly Hoàng nhắm tới cho ngôi vị Thái tử.
Hắn thiên tư xuất chúng, sinh ra đã có tài cầm quân.
Khi còn chưa đến tuổi nhược quán, hắn đã dẫn binh bình định dư đảng tiền triều, thu phục mười hai tòa thành đất Thục.
Đến bây giờ ta vẫn nhớ rõ cảnh tượng năm ấy.
Hoàng tử thiên gia khải hoàn hồi triều.
Khắp kinh thành hồng tụ nghênh đón.
Thiếu niên mặc chiến bào, thúc ngựa tiến vào thành.
Phía sau là vô số tướng lĩnh đi theo.
Trên người còn vương bụi đường rong ruổi suốt đêm, nhưng trên gương mặt lại là nụ cười của người chiến thắng trở về.
Trước Ngự Hoàng Đạo, hắn ghìm cương ngựa.
Con Hãn Huyết Bảo Mã toàn thân đen tuyền bị kéo mạnh đến mức hai vó trước tung lên cao.
Tiếng hí vang vọng tận chân trời.
Mái tóc đen của thiếu niên tung bay trong gió.
Ánh nắng rực rỡ phản chiếu từ tường thành của tân triều, phủ lên khuôn mặt hắn.
Khi ấy, hắn thực sự là khí phách ngút trời, chí lớn đầy lòng.
Đúng là tuổi trẻ đắc ý!
Nhưng...
Cũng chỉ đắc ý được đúng một ngày.
Ngày hôm sau, phụ thân ta vào cung cầu thân cho ta.
Tin tức Tứ hoàng tử được sắc phong Thái tử nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
Có lẽ Ly Hoàng cũng cảm thấy có lỗi với đứa con trai yêu quý này.
Một tháng sau khi lập Thái tử, người lại phong Đường Cẩn làm Nhất phẩm Thân vương đầu tiên kể từ khi Ly quốc khai triều lập quốc, tước vị được đời đời kế thừa.
Nhưng suy cho cùng...
Vẫn chỉ là Thân vương.
Điều đó cuối cùng vẫn làm tổn thương trái tim của một thiếu niên.
Sau lễ sắc phong, vị Tề Vương này lập tức xin tự nguyện nam hạ, trấn thủ quân Bình Nam.
Ngày hắn rời kinh, phụ thân vì không muốn kết oán với hắn nên bảo ta ra khỏi thành tiễn đưa.
Ngoài cửa kinh thành.
Đường Cẩn đứng bên cạnh chiến mã.
Ta ôm món quà do kế mẫu chuẩn bị, run run tiến lại gần, khẽ nói:
“Tề Vương điện hạ, phụ thân bảo ta chuyển lời với ngài rằng: chim ưng vốn có bầu trời riêng của mình. Tương lai của ngài vẫn còn rất rộng lớn.”
Nghe xong câu ấy, Đường Cẩn lập tức hất rơi lễ vật trong tay ta xuống đất.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất