Chương 5
Hắn bật cười mắng:
“Kẻ cắt đứt tiền đồ của ta lại khuyên ta tương lai rộng mở. Thế đạo này đúng là trào phúng.”
Mười tuổi, ta chưa từng đối mặt với tình cảnh như vậy.
Nhất thời chỉ biết ngây người đứng đó.
Thấy ta ngơ ngác chẳng biết phản bác thế nào, Đường Cẩn tức đến bật cười.
Hắn dùng sức vỗ mạnh ba cái lên đầu ta rồi thở dài:
“Thôi bỏ đi. Nói những chuyện này với một tiểu cô nương làm gì? Ngươi cũng chẳng hiểu gì cả. Chắc chỉ là mới biết rung động đầu đời nên bị người ta lợi dụng thôi.”
Dường như càng nghĩ, hắn càng thông suốt.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, thở ra một hơi dài rồi lẩm bẩm:
“Cũng phải. Chuyện đã đến nước này, chi bằng tự mình đi tìm một vùng trời khác. Mưu sự tại nhân, thành vương bại khấu vẫn chưa biết thuộc về ai.”
Nói xong, hắn xoay người lên ngựa.
Đó là đầu xuân.
Gió xuân mang theo hơi ấm.
Đường Cẩn thúc ngựa tiến lại gần ta, cúi đầu tháo chuỗi Phật Nhãn trên cổ tay rồi ném sang.
“Tạ gia tiểu cô nương, nếu từ nhỏ ánh mắt đã không tốt thì phải chữa đi.”
“Năm năm sau ta nhất định trở về kinh.”
“Hy vọng đến lúc đó, ngươi đã có một đôi mắt sáng và một trái tim biết nhìn người.”
Dứt lời, hắn cười lớn một tiếng rồi phóng ngựa đi xa.
Con đường tiễn khách này đã chứng kiến biết bao anh hùng qua lại suốt ngàn năm.
Ta đuổi tới giữa đường lớn, lớn tiếng gọi theo:
“Quà của ngươi còn chưa lấy!”
Từ nơi xa xa cuối đại đạo, giọng nói của thiếu niên vọng lại:
“Năm năm sau, ta sẽ đích thân đến Tạ gia nhận.”
Những năm sau đó, ta thường xuyên nghe được tin tức về hắn.
Năm Tuyên Chiếu thứ sáu, Tề Vương chỉnh đốn quân kỷ, liên tiếp chém đầu nhiều tướng lĩnh tắc trách.
Năm Tuyên Chiếu thứ bảy, Tề Vương dẫn quân Bình Nam liên tiếp công phá năm thành, thu phục bộ tộc Bố Y ở Nam Cương.
Năm Tuyên Chiếu thứ tám, quận Vĩnh Lâm nổi loạn. Tề Vương trúng kế bị vây khốn, huyết chiến suốt ba ngày ba đêm, tự tay chém giết hàng trăm người. Sau khi được tiếp viện, hắn dẫn quân Bình Nam đồ sát cả nhà quận thủ.
Từ đó trở đi...
Thiếu niên sát thần một trận thành danh!
Mà hiện tại, vừa khéo là năm thứ năm kể từ ngày Đường Cẩn rời kinh.
Toàn thân hắn phủ đầy bụi đường.
Có lẽ vừa trở về kinh thành là lập tức đến dự yến tiệc.
Tên tiểu hoàng môn bên cạnh thấy hắn vẫn còn mặc chiến bào chưa kịp thay đổi, liền vội vàng chạy tới:
“Điện hạ, yến tiệc sắp bắt đầu rồi, sao ngài vẫn còn mặc bộ này? Mau theo nô tài xuống thay y phục thôi!”
Đường Cẩn cúi đầu nhìn lại y phục trên người mình, cũng cảm thấy có phần không ổn. Chàng ngẩng đầu nhìn ta, chỉ để lại một câu:
“Tiểu cô nương, đợi ta.”
Nói rồi vội vã rời đi thay y phục.
Lời dặn dò ấy vừa dứt, Đường Tiêu vốn còn cảm thấy mình có chút đuối lý, lập tức lại lấy lại khí thế. Trước mặt bao người, hắn chỉ tay về phía ta, quát lớn:
“Tạ Ninh, ngươi không giữ nữ đức, lại dám lén lút tư thông với huynh đệ của cô!”
Ta nhíu mày, nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc:
“Thái tử điện hạ, Tề Vương đã rời kinh năm năm chưa từng trở về. Chuyện này ngài hẳn là biết rõ chứ?”
Đường Tiêu còn muốn tiếp tục chỉ trích, nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói vừa từ ái vừa uy nghiêm vang lên:
“Tiêu nhi, con và A Ninh đang nói gì vậy? Sao lại quyến luyến chẳng nỡ rời nhau thế kia?”
Mọi người quay đầu nhìn lại.
Hóa ra là bệ hạ đang dẫn theo các gia chủ thế gia cùng quần thần bước vào đại điện.
Phụ thân ta đi sau bệ hạ nửa bước, theo hầu bên cạnh. Phía còn lại là gia chủ hai nhà Vương, Lý cùng những vị khai quốc công thần của Ly quốc.
Bệ hạ đã hỏi, Đường Tiêu đương nhiên không dám nhắc lại chuyện vừa ép ta chép Nữ Giới. Hắn ngoan ngoãn đáp:
“Phụ hoàng, nhi thần... chỉ là đang trò chuyện với A Ninh mà thôi.”