Chỉ Là Một Nữ Tử Xuyên Không

Chương 6

Chương 6
Nghe vậy, bệ hạ cũng không hỏi thêm, chỉ nói:
“Thiên Thu Yến hôm nay khách khứa đông đúc, con nhớ chăm sóc A Ninh cho tốt.”
Dứt lời, ánh mắt người chợt quét đến Giang Nguyệt Ly đang đứng bên cạnh.
Một thân bạch y của nàng ta giữa đại điện quả thực vô cùng nổi bật.
Thấy bệ hạ nhìn mình, Giang Nguyệt Ly lập tức tiến lên hành lễ:
“Chúc bệ hạ thiên thu vạn thọ. Tiểu nữ là Giang Nguyệt Ly, ái nữ của Hộ bộ Thị lang Giang Bằng Trình.”
Bệ hạ nhíu mày, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn thứ gì đó chướng mắt, lạnh nhạt nói:
“Đã là con gái Thị lang thì cút ra ngoài đi. Ngày đại hỷ mà ăn mặc như đi đưa tang, thật xui xẻo.”
Nói xong, người dẫn quần thần tiến về phía chủ vị.
Chỉ để lại Giang Nguyệt Ly đứng chết lặng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
...
Phải công nhận rằng nội thị của Ly quốc làm việc vô cùng hiệu quả.
Chẳng bao lâu sau, Giang Nguyệt Ly đã bị “mời” ra khỏi đại điện.
Không lâu sau đó, bệ hạ tuyên bố khai tiệc.
Năm nay là năm thứ mười kể từ ngày Ly quốc lập quốc.
Tân triều vừa dựng, chiến loạn lớn nhỏ vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn. May mắn thay, bước sang năm thứ mười, thiên hạ cuối cùng cũng thấp thoáng cảnh tượng thái bình thịnh thế.
Thiên Thu Yến mở ra, vạn quốc triều bái.
Trong đại điện, ca múa tưng bừng, tiếng đàn sáo vang vọng. Sứ giả và sĩ tộc các nước nâng chén giao hoan, tiếng cười nói không dứt.
Nhưng ngồi lâu trong khung cảnh ấy quả thực khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Vừa hay tiểu chất nữ của ta là một nha đầu hiếu động. Chẳng bao lâu sau, nó đã chạy tới kéo ta ra ngoài dạo chơi.
Bước ra từ cửa hông đại điện chính là hậu hoa viên của hoàng cung Ly triều.
Tòa cung điện này được xây dựng từ hơn nghìn năm trước.
Ngàn năm trôi qua, triều đại thay đổi, thế sự xoay vần.
Duy chỉ có khu vườn này vẫn giữ nguyên vẻ đẹp muôn hoa đua nở, tranh nhau khoe sắc.
Ra ngoài hít thở không khí không chỉ có hai chúng ta.
Vừa vòng qua một ngọn giả sơn, liền thấy một nhóm nam nữ trẻ tuổi đang tụ tập chơi Phi Hoa Lệnh.
Giữa đám đông, có một bóng trắng đặc biệt nổi bật.
Tiến lại gần hơn, liền nghe thấy một vị công tử nào đó đang không ngừng tán dương:
“Giang tiểu thư quả thực là nữ trung văn hào. Danh hiệu đệ nhất tài nữ Ly quốc, ngoài nàng ra còn ai xứng đáng hơn? Tại hạ vô cùng khâm phục.”
Ngay sau đó, một giọng nói mang theo vài phần đắc ý vang lên:
“Vương công tử quá khen rồi. Vương gia là thế gia trăm năm, nội tình sâu dày. Nguyệt Ly nào dám sánh bằng.”
Thì ra Giang Nguyệt Ly lại đang “ngâm thơ” nữa rồi.
Ta chẳng muốn dây vào những tình huống phiền phức như thế này, liền kéo Thanh Thanh quay người định rời đi.
Nào ngờ vừa xoay người, phía sau đã vang lên giọng nói khiến người ta khó chịu ấy:
“Tạ tiểu thư, đã đến rồi sao lại vội đi vậy? Nguyệt Ly từ lâu đã ngưỡng mộ phong thái của Tạ tiểu thư. Hôm nay gặp gỡ cũng là duyên phận, mong Tạ tiểu thư nể mặt.”
Ta còn chưa kịp mở lời thì Thanh Thanh đã không nhịn nổi.
Tiểu nha đầu kéo tay ta quay lại, sải bước về phía thủy tạ nơi đám người tụ tập, vừa đi vừa nói:
“Ngươi chỉ là con gái của một quan tam phẩm, sao lại nói cứ như hoàng cung này là nhà mình vậy? Nếu Giang tiểu thư không biết nói chuyện thì nên về đọc thêm sách đi. Vương gia ta có hàng triệu quyển tàng thư. Nếu Giang tiểu thư hứng thú, cứ việc đến đọc.”
Thấy ta bị Thanh Thanh kéo đến thủy tạ, khóe môi Giang Nguyệt Ly hiện lên một nụ cười đắc ý.
Thật sự ta không hiểu nổi những nữ chính xuyên không này.
Nếu muốn cãi nhau thì ra chợ mà cãi.
Vì sao cứ nhất định phải tìm đến các tiểu thư danh môn thế gia gây chuyện?
Thấy ta bước tới, đám con cháu sĩ tộc đang ngồi trong thủy tạ đều đồng loạt đứng dậy hành lễ.
Vừa đặt chân lên bậc thềm, đã nghe Giang Nguyệt Ly nói:
“Tạ tiểu thư, hôm nay chúng ta đang chơi Phi Hoa Lệnh. Mong Tạ tiểu thư chỉ giáo đôi điều.”
“Ta không biết.”
Ta tìm một chỗ gần mặt nước rồi ngồi xuống, bình thản đáp.
Có lẽ Giang Nguyệt Ly không ngờ ta lại trả lời thẳng thừng như vậy, nên nhất thời sững người.
Một lúc sau, nàng ta miễn cưỡng cười nói:
“Tạ tiểu thư thật biết đùa. Tạ gia truyền thừa ngàn năm, người lại là đích nữ dòng chính. Sao có thể ngay cả thơ từ ca phú, những thú vui tao nhã này cũng không biết được?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất