Chương 1
Ta ôm nữ nhi vào lòng, dịu dàng nói:
“Cha con không tốt, chúng ta đừng cần người nữa, được không?”
Khuôn mặt nhỏ của An An vẫn đỏ bừng, nhưng may mà cơn sốt đã hạ xuống. Chỉ là sốt quá lâu nên cổ họng bị tổn thương.
Con bé nắm lấy tay ta, khàn giọng nói:
“Mẫu thân đừng buồn. Cha không tốt, chúng ta không cần cha nữa. An An mãi mãi yêu mẫu thân nhất.”
Ta quay đầu lau đi nước mắt nơi khóe mi, ôm chặt bảo bối của mình vào lòng.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, suýt nữa ta đã mất con rồi.
Tháng trước, ngoài thành Vũ Bình bùng phát ôn dịch mùa hạ. Người mắc bệnh sốt cao không dứt, ngực sườn đau tức, khiến sài hồ trong thành trở nên khan hiếm, giá cả tăng vọt.
Phu quân ta vốn là đại phu, trong y quán luôn dự trữ một ít dược liệu thường dùng.
Nghe tin dịch bệnh lan rộng, ta đặc biệt sai gia đinh mang bạc đến y quán, dặn hắn giữ lại cho ta một phần sài hồ để phòng khi cần đến.
Chúng ta là phu thê, vốn không cần tính toán rạch ròi như thế.
Nhưng hắn lại nói:
“Chính vì nàng là thê tử của ta nên càng phải làm gương. Nếu ai có quan hệ thân thích cũng đến đây lấy thuốc miễn phí, vậy y quán này còn mở được nữa sao?”
“Hơn nữa, người làm nghề y phải xem chúng sinh bình đẳng. Ta sao có thể vì thân sơ mà bán thuốc, chữa bệnh khác nhau được?”
Lời vừa dứt, dân chúng xung quanh đều tấm tắc khen hắn vô tư vô ngã, thanh liêm chính trực.
Ngay cả ta cũng lấy làm tự hào về phẩm hạnh của phu quân.
Nào ngờ, chỉ vài ngày sau khi đặt trước sài hồ, An An liền phát sốt cao.
Từ nhỏ thân thể con bé đã yếu ớt. Mỗi lần trong thành có dịch bệnh gì, nó đều khó tránh khỏi bị liên lụy.
Ta vội vàng bế con đến y quán.
Thế nhưng lại được báo rằng số thuốc ấy đã bị phu quân đem cho con trai của Mộng Kiều Kiều dùng chữa bệnh.
Một tiểu nhị trong quán kể lại:
“Hôm đó Mộng nương tử dẫn con đến xin thuốc. Đứa bé ấy mặt mày hồng hào, giọng nói lanh lảnh, nhìn thế nào cũng chẳng giống người mắc bệnh.”
“Nàng ta cứ khăng khăng bảo con mình thân nhiệt cao hơn bình thường.”
“Không cần đại phu bắt mạch, ta cũng nhìn ra nguyên nhân. Trời nóng như đổ lửa, đứa trẻ chạy nhảy dưới nắng với đám trẻ khác cả buổi, thân nhiệt cao một chút chẳng phải rất bình thường sao?”
“Ta bảo nàng đưa đứa bé vào chỗ mát nghỉ ngơi một lát là được. Ai ngờ Tô lang quân nhìn thấy, lập tức quở trách ta nhiều chuyện.”
“Sau đó ngài ấy sai người sắc luôn phần sài hồ kia thành thuốc, rồi tự tay đút cho đứa bé uống.”
“Ngay cả Lý đại phu vừa bắt mạch cho đứa trẻ cũng lên tiếng can ngăn.”
Lý đại phu nói:
“Đứa bé chỉ hơi nóng người, mạch tượng ổn định, thân thể không có gì bất thường. Uống vài ngụm trà mát, nghỉ ngơi một chút là khỏi. Dùng đến sài hồ thật sự quá...”
Nhưng Tô Mậu lại nhíu mày nói:
“Thuốc vốn để chữa bệnh. Đứa bé còn nhỏ như vậy, uống trước một chút cũng có tác dụng phòng bệnh, tránh sau này mắc nhiệt dịch rồi phải chịu khổ.”
“Sau đó chưởng quỹ đòi Mộng nương tử thanh toán tiền thuốc, nhưng Tô lang quân bảo số thuốc ấy đã được trả tiền rồi.”
“Ngài còn nói Mộng nương tử là bằng hữu của mình, sau này tiền thuốc cứ ghi vào sổ của ngài là được...”
Tiểu nhị vẫn thao thao bất tuyệt.
Nhưng ta đã không còn tâm trí để nghe nữa.
Bởi lúc ấy, An An đã bắt đầu co giật nhẹ.
Ta chạy khắp mọi y quán, dược phường trong thành Vũ Bình.
Tất cả đều nói đã hết thuốc.
Không còn cách nào khác, ta chỉ có thể liên tục dùng khăn ướt lau người cho nữ nhi hạ sốt, đồng thời sai Tiểu Thúy đi khắp nơi truyền tin:
Ai có một gốc sài hồ, ta nguyện bỏ ra ba trăm lượng bạc để mua.
Ta vốn tưởng đây là kiếp nạn mà An An không thể tránh khỏi.
May thay, cuối cùng vẫn cầu được dược liệu, giúp con bé hạ sốt thành công.