Chỉ Tặng Một Nhánh Thảo Dược Sao Đến Mức Phải Hòa Ly

Chương 2

Chương 2
Đợi đến khi nhiệt độ của An An ổn định, Tô Mậu mới vội vàng trở về.
Người còn chưa tới, giọng nói đã vang lên từ xa:
“Lưu Oánh, ta đã nói rồi, lúc ta đi khám bệnh thì đừng quấy rầy. Có chuyện gì không thể đợi ta về rồi nói sao?”
Ta ngồi bên giường trông con, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn dành cho hắn.
“Chẳng phải nói An An bị bệnh sao? Mau tránh ra, để ta bắt mạch cho con.”
Vừa nói hắn vừa đưa tay tới.
Ta lập tức gạt tay hắn ra, lạnh lùng đáp:
“Không cần nữa. Con bé đã hạ sốt rồi.”
Ta vốn tưởng hắn sẽ hỏi han nữ nhi thêm vài câu.
Ai ngờ mở miệng ra lại là trách móc:
“Nếu đã hạ sốt thì đâu phải bệnh nặng gì. Nàng gấp gáp sai gia đinh đi gọi ta như vậy, để các bệnh nhân khác nhìn thấy thì ra thể thống gì?”
“Ta đã nói rồi, lúc làm việc, nàng và những bệnh nhân khác không có gì khác nhau.”
“Thu lại những tâm tư nhỏ nhen ấy đi. Ta không có thời gian chơi mấy trò này với nàng.”
Nói xong, hắn lại nhìn sang An An.
“Thân thể yếu đuối như vậy đều là do nàng nuông chiều mà ra.”
Ta trừng mắt nhìn hắn:
“Nữ nhi của ta, ta muốn yêu chiều thế nào là chuyện của ta. Không giống như ngươi, chẳng buồn quan tâm con ruột của mình, lại chạy đi chăm sóc con của người khác.”
“Ta hỏi ngươi, số sài hồ kia rõ ràng là ta chuẩn bị cho An An, sao ngươi có thể...”
Lời còn chưa dứt, hắn đã quát lớn cắt ngang:
“Đủ rồi!”
“Nàng đâu phải không biết. Con của Kiều Kiều sinh non, thân thể vốn yếu. Nếu thật sự phát sốt thì rất có thể nguy hiểm đến tính mạng.”
“Nàng có thể đừng ích kỷ như vậy được không?”
Ta tức đến bật cười:
“Ta ích kỷ?”
“Được thôi. Khi ấy số thuốc đó ta mua với giá hai lượng bạc. Nếu ngươi đã muốn trả thay cho Mộng Kiều Kiều, vậy thì hoàn bạc lại cho ta.”
Tô Mậu nhìn ta như nhìn người xa lạ.
“Lưu Oánh, từ bao giờ nàng trở nên thực dụng, tính toán như vậy?”
“Từ ngày nàng gả vào Tô phủ đến nay, khoản chi tiêu nào không dùng bạc của ta?”
“Giờ chỉ có chút tiền ấy mà nàng cũng phải so đo với ta sao?”
“Thật khiến ta thất vọng.”
Nói xong, hắn sai tiểu tư thu dọn thư phòng rồi quay người bỏ đi.
Ta chỉ thấy buồn cười.
Chi tiêu trong phủ không dùng bạc của hắn, chẳng lẽ lại dùng của hồi môn của ta?
Nếu vậy, ta gả cho hắn làm gì?
Chi bằng để hắn ở rể Lưu phủ còn hơn.
Chỉ tiếc rằng năm ấy ta nhất quyết không chịu gả cho ai ngoài hắn.
Để rồi khiến An An phải chịu bao nhiêu tủi khổ.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất