Chương 4
Sáng hôm sau, ta dẫn Tiểu Thúy đi kiểm kê những cửa hàng đứng tên mình.
Nhà ta nhiều đời làm nghề kinh thương. Ngày xuất giá, mẫu thân sợ ta theo Tô Mậu chịu khổ nên đã cho ta không ít cửa hiệu đắc địa.
Khi ấy ta còn cười bà lo xa.
Nào ngờ sau khi gả sang Tô gia, Tô Mậu cứ động một chút là bố thí thuốc men, cứu giúp dân chúng, chẳng lấy một đồng bạc nào. Y quán của hắn căn bản không có lợi nhuận, tất cả đều dựa vào của hồi môn và sản nghiệp của ta chống đỡ.
Dân chúng địa phương ai nấy đều khen hắn là Bồ Tát sống.
Còn nói ta là người có phúc.
Ta từng uyển chuyển nhắc hắn rằng làm việc thiện là điều tốt, nhưng cũng phải có chừng mực. Dù sao người trong y quán cũng cần được phát tiền công.
Thế nhưng hắn lại trách ta trong mắt chỉ có bạc tiền.
Hắn nói thương nhân trọng lợi, y giả trọng tâm. Đã gả cho hắn làm vợ thì phải tu thân dưỡng tính, đừng mang theo những thói đời bon chen từ nhà mẹ đẻ sang đây.
Nay nghĩ lại, chẳng qua hắn dùng tiền của ta để tô vẽ danh tiếng cho chính mình mà thôi.
Sau khi kiểm kê xong cửa hiệu, ta nhìn thấy đối diện có bán bánh quýt đỏ.
Nghĩ đến Nữu Nữu gần đây phải uống thuốc liên tục, miệng đắng chẳng còn vị gì. Loại bánh này vừa nhuận họng, giảm ho, lại át được vị đắng của thuốc. Nếu mua về, con bé nhất định sẽ rất vui.
Đến lượt ta thì vừa khéo là phần cuối cùng.
Ta vừa định rời đi thì bị một nha hoàn chặn đường.
“Phu nhân Tô gia, tiểu công tử nhà ta gần đây ăn uống kém, hôm nay cứ nhất quyết đòi ăn bánh quýt đỏ. Nô tỳ ra ngoài muộn nên lỡ mất. Đây là ba văn tiền, xin người nhường phần bánh trong tay cho nô tỳ.”
Nàng ta còn chưa dứt lời đã đưa tay tới.
Không đợi ta phản ứng, Tiểu Thúy đã hất phăng tay nàng ta ra, giành nói trước:
“Ngươi thật vô lễ! Trên đời nào có chuyện vừa gặp đã đòi đồ của người khác? Ngươi là ăn mày ven đường hay thảo khấu đầu núi vậy?”
“Đã ra ngoài muộn thì mai dậy sớm mà mua.”
“Tiểu công tử nhà ngươi muốn ăn là chuyện của nhà ngươi. Cô nương nhà ta còn đang chờ đây!”
Nhìn bộ dạng tức giận của Tiểu Thúy, ta mới nhớ ra.
Đây chẳng phải là nha đầu lần trước mang mận đến truyền lời sao?
Đúng là chủ nào tớ nấy.
Đều thích cướp đồ của người khác.
Ta không muốn dây dưa, xoay người định đi.
“Lưu Oánh, sao nàng lại ở đây?”
Giọng Tô Mậu vang lên phía sau.
Xui xẻo thật.
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Vì sao ta không thể ở đây?”
Hắn cau mày:
“Chẳng phải ta đã bảo nàng đi xin lỗi rồi sao? Lễ vật cũng chuẩn bị xong cả rồi, tiểu tư không nói với nàng à?”
Có nói.
Nhưng vì sao ta phải đi xin lỗi?
Thấy ta không hề lay chuyển, hắn tiếp tục:
“Ta biết trong lòng nàng không vui. Nhưng làm sai thì phải nhận lỗi, cũng coi như một bài học để sau này biết sửa đổi.”
Vừa mở miệng đã bày ra dáng vẻ của một bậc giáo huấn.
Nha hoàn bên cạnh lập tức hùa theo:
“Tô lang quân, sau chuyện hôm qua, chứng đau đầu của phu nhân nhà ta lại tái phát. Vì sợ người khác hiểu lầm nên mới không cho nô tỳ đi tìm ngài.”
“Tiểu công tử nhà ta vốn sức khỏe yếu, vì lo lắng cho mẫu thân nên hôm qua chẳng ăn uống được bao nhiêu. Hôm nay khó khăn lắm mới muốn ăn chút bánh quýt đỏ, ai ngờ phu nhân Tô gia lại cố tình giành mất phần cuối cùng.”
“Nô tỳ đã nhẹ lời khuyên nhủ nhưng phu nhân không nghe, còn mắng chửi nô tỳ. Phu nhân thật quá không biết lý lẽ.”
Nghe xong, Tô Mậu lập tức đầy vẻ quan tâm:
“Chứng đau đầu lại tái phát sao? Hôm nay đã khá hơn chưa?”
“Đúng lúc ta vừa điều chế được loại hương an thần mới, chuyên trị đau đầu chóng mặt. Một lát nữa ngươi theo ta lấy đi. Thôi, để ta đích thân mang tới vậy.”
“Sau này có chuyện gì cứ mạnh dạn tìm ta. Ta ngay thẳng không thẹn với lòng, chẳng sợ người đời dị nghị. Phu nhân nhà ngươi chính là quá lương thiện, luôn nghĩ cho người khác, uất kết trong lòng nên mới đau đầu. Ngươi làm nha hoàn phải lanh lợi hơn mới được.”
Nói xong, hắn quay sang quát ta:
“Lưu Oánh, nàng có thể bình tĩnh một chút được không?”
“Đến cả đồ ăn của trẻ nhỏ nàng cũng tranh giành. Lễ nghĩa của nàng đâu rồi?”
“Nàng cũng không cần về phủ nữa. Cứ mang phần bánh này theo ta đến tận cửa xin lỗi. Dù lễ vật có hơi đơn bạc, nhưng Mộng nương tâm địa thiện lương, chắc chắn sẽ không chấp nhặt.”
Tiểu Thúy lập tức chắn trước mặt ta.
“Cô gia thật thiên vị quá đáng! Rõ ràng bánh này là chúng ta mua trước, sao lại thành cướp đoạt?”
“Phu nhân nhà ta chịu bao nhiêu oan ức như vậy, nếu còn phải đến tận cửa xin lỗi thì tháng sáu cũng phải có tuyết rơi mất!”
Sắc mặt Tô Mậu tối sầm.
“Ta đang nói chuyện với phu nhân, đến lượt ngươi xen vào sao?”
“Phu nhân bây giờ ngang ngược như vậy, chắc chắn là bị đám nha hoàn các ngươi làm hư.”
“Hôm nay ngươi lập tức cút khỏi phủ cho ta!”
Ta tức đến bật cười.
“Đây là nha hoàn do nhà mẹ đẻ ta mua cho. Khế ước bán thân đều nằm trong tay ta.”
“Giữ hay đuổi, từ khi nào đến lượt ngươi quyết định?”
Ta chẳng buồn để ý sắc mặt hắn, kéo Tiểu Thúy quay về phủ.