Chương 5
Chiều hôm ấy, phụ mẫu phái hơn hai mươi tráng đinh tới đón ta và Nữu Nữu về nhà.
Phụ thân nói:
“Con không sai, không cần cúi đầu.”
“Ta muốn cho cả thành này nhìn rõ, nữ nhi Lưu gia có chỗ dựa như thế nào!”
Mẫu thân ôm ta vào lòng, đau xót đến rơi nước mắt.
“Không sao rồi, không sao rồi.”
“Mọi chuyện đã có nương ở đây.”
Ta mím môi, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, ôm lấy bà mà bật khóc.
Phụ mẫu vốn luôn không vừa mắt Tô Mậu.
Họ nói hắn không phải người đáng để gửi gắm cả đời.
Là ta cố chấp khăng khăng một mực.
Ta luôn nghĩ chỉ cần mình thật lòng đối đãi, hắn sớm muộn cũng sẽ yêu ta.
Nhưng trái tim hắn từ lâu đã bay về phía Mộng Kiều Kiều.
Ta làm bao nhiêu cũng chỉ là vô ích.
Mãi đến mười năm sau, ta mới hiểu được đạo lý ấy.
Trước khi đi, ta để lại một phong hòa ly thư, bảo tiểu tư nhắc hắn mau chóng ký tên.
Nhưng ba ngày trôi qua, bên kia chẳng có chút động tĩnh nào.
Ta đành sai người nhắc lại.
Nếu còn không ký hòa ly thư, vậy gặp nhau tại công đường.
Lý đại nhân trong nha môn từng chịu ân huệ của phụ thân ta.
Tô Mậu cũng biết điều đó.
Nếu không, y quán của hắn sao có thể bao năm chẳng ai dám gây sự.
Chỉ là nếu thật sự lên quan phủ hòa ly, thanh danh của ta ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.
Nếu có thể, ta không muốn đi đến bước ấy.
Không lâu sau, Tô Mậu tìm tới cầu kiến.
Vừa thấy ta, hắn đã thở dài bất đắc dĩ.
“Nàng đừng làm loạn nữa được không?”
“Mỗi ngày ta phải khám cho biết bao nhiêu bệnh nhân, thật sự rất mệt.”
“Ta thừa nhận mình quan tâm nàng và An An chưa đủ. Sau này nhất định sẽ chú ý.”
“Nhưng nàng cũng nên thông cảm cho họ. Một góa phụ và đứa trẻ không nơi nương tựa, ta quen biết nàng ấy nhiều năm, giúp đỡ nhiều hơn cũng là điều nên làm.”
“Sau này ta nhất định sẽ giữ chừng mực.”
Giữ chừng mực?
Hắn nói thì hay lắm.
Nhưng ánh mắt hắn mãi mãi chỉ nhìn thấy Mộng Kiều Kiều.
Ta và nữ nhi chưa từng lọt vào mắt hắn.
Ngày ta hồi môn, hắn ở bên cạnh chăm sóc Mộng Kiều Kiều chỉ vì nàng ta gặp ác mộng đêm trước.
Ngày sinh thần của ta, hắn đưa nàng ta đi dạo viên ngắm kịch, nửa đêm mới trở về.
Chỉ vì nàng ta nói tâm trạng không tốt.
Ngay cả sinh thần của nữ nhi, hắn cũng chưa từng tham dự lấy một lần.
Bởi hắn sợ con trai của Mộng Kiều Kiều nhìn thấy sẽ buồn.
Bảy năm vợ chồng.
Hắn chưa từng tặng ta bất kỳ món quà nào.
Nhưng với Mộng Kiều Kiều, từ đồ chơi mới lạ trẻ con yêu thích cho đến váy áo, trâm ngọc nữ tử ưa dùng, hắn đều cẩn thận đóng gói rồi mang đến tận nơi.
Đó chính là cái gọi là “giữ chừng mực” của hắn.
Ban đầu ta còn oán trách.
Nói nhiều rồi, hắn lại bảo ta lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông quá mức, ích kỷ vô cùng.
Nghĩ kỹ lại.
Khoảng thời gian hạnh phúc nhất bên hắn chính là ngày thành thân.
Trước mặt đông đảo tân khách, hắn hứa với ta cả đời không phụ.
Chúng ta bái đường kết tóc, uống rượu hợp cẩn.
Đôi mắt hắn đỏ hoe nhìn ta:
“Oánh Nhi, từ nay về sau, chỉ có nàng là người ta nương tựa.”
Khi ấy, trong mắt hắn chỉ có ta.
Cho đến ngày hôm sau.
Ngày Mộng Kiều Kiều xuất hiện.
Thấy ta mãi không đáp lời, hắn cho rằng ta vẫn còn giận dỗi nên kiên nhẫn dỗ dành:
“Mộng nương nói rồi, chuyện trước đây đều là hiểu lầm.”
“Nàng ấy đã đặt tiệc tại Túy Xuân Lâu ngày mai, muốn đích thân giải thích với nàng.”
“Ta thấy như vậy rất tốt. Chính vì nàng không hiểu nàng ấy nên mới luôn đề phòng.”
“Hai người nói chuyện rõ ràng một lần là ổn thôi.”
“Nàng ấy còn chẳng trách những hành động hồ đồ trước kia của nàng, vậy nàng cũng đừng làm loạn nữa.”
Chủ động hẹn gặp ta?
Xem ra thật sự cho rằng ta dễ bắt nạt.
Ta nhìn hắn, thản nhiên nói:
“Được.”
“Ngày mai ngươi tới đón ta.”
Không phản kích một phen.
Thì thật có lỗi với bữa tiệc này của Mộng Kiều Kiều.