Chương 6
Khi Tô Mậu đưa ta tới nhã gian của Túy Xuân Lâu, Mộng Kiều Kiều đã có mặt từ sớm.
Chỉ là ta không ngờ, ngoài nàng ta ra, còn có cả tỷ tỷ của Tô Mậu là Tô Hồng.
Tô Mậu giải thích:
“Để tránh nàng nói ta thiên vị, ta đặc biệt mời tỷ tỷ đến làm chứng.”
Tô Hồng trước nay vốn không thích ta.
Nàng ta cho rằng trên người ta quá nặng mùi vị thương nhân, làm tổn hại thanh danh thanh bạch của Tô gia.
Trong lòng nàng ta, người em dâu hoàn mỹ từ trước đến nay chỉ có Mộng Kiều Kiều.
Bởi tổ mẫu của Mộng Kiều Kiều từng làm việc trong cung.
Cho nên nàng ta cho rằng chỉ có nữ tử đoan trang như Mộng Kiều Kiều mới xứng với môn phong Tô gia.
Ta cười lạnh trong lòng.
Gọi nàng ta đến làm chứng cho sự thất bại của tình yêu ta sao?
Quả nhiên, ta còn chưa ngồi xuống, nàng ta đã lên giọng dạy dỗ:
“Lưu Oánh, đừng trách ta coi thường ngươi.”
“Ngươi nhìn xem mình đã làm những chuyện gì?”
“Đệ đệ ta là người cứu đời giúp người, làm việc lớn. Nó giúp Kiều Kiều thì có gì sai?”
“Hễ động một chút là nổi nóng bỏ về nhà mẹ đẻ. Bản lĩnh của ngươi đúng là ngày càng lớn!”
“Theo ta thấy, hôm nay ngươi nên đích thân xin lỗi Kiều Kiều trước mặt ta.”
“Chuyện cũ coi như bỏ qua.”
“Cũng chỉ có đệ đệ ta thật thà. Ta từng bảo nó cưới Kiều Kiều làm bình thê, nó lại nói năm xưa đã hứa với ngươi sẽ không nạp thêm người.”
“Tóm lại sau này sống đơn giản hơn đi, đừng quá nhiều tâm cơ, chuyện gì cũng muốn tranh với Kiều Kiều.”
“Nếu năm đó cả nhà Kiều Kiều không chuyển xuống Giang Nam, đâu đến lượt ngươi gả cho đệ đệ ta...”
Nàng ta còn chưa dứt lời.
Ta đã đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Tô Hồng nhíu mày, đang định nổi giận.
Mộng Kiều Kiều lập tức dịu dàng khuyên giải:
“Tỷ tỷ nói quá lời rồi.”
“Hiện giờ Lưu cô nương và Tô lang quân tình sâu nghĩa nặng, Kiều Kiều nhìn thấy thật lòng ngưỡng mộ.”
“Lưu cô nương, Tô tỷ tỷ cũng chỉ vì quan tâm ta, cô đừng để trong lòng.”
“Còn nữa, ta chân thành xin lỗi cô.”
“Tô Mậu nhớ tình nghĩa năm xưa, chăm sóc ta quá nhiều, vô tình khiến cô chịu ủy khuất.”
“Nay ta tự phạt một chén.”
Nói xong nàng ta đứng dậy rót rượu.
Nhưng vừa định uống, Tô Mậu đã vội vàng giữ lấy tay nàng.
“Chứng đau đầu của nàng không thể uống rượu, nàng quên rồi sao?”
“Hơn nữa nàng đâu có sai, không cần xin lỗi.”
Vừa nói, hắn vừa cầm lấy chén rượu từ tay nàng ta.
“Lưu Oánh, nếu nàng nhất quyết muốn trách, vậy hãy trách ta.”
Dứt lời, hắn ngửa đầu uống cạn.
Ta vỗ tay cười lạnh.
“Đúng là một màn anh hùng cứu mỹ nhân!”
“Tô Mậu, ta hỏi ngươi.”
“Ngươi luôn miệng nói nàng ta cô nhi quả phụ, sống quá khó khăn.”
“Vậy nếu nàng ta cả đời không tái giá, ngươi sẽ chăm sóc nàng ta và đứa trẻ đó suốt đời sao?”
Tô Mậu đáp đầy kiên quyết:
“Đương nhiên.”
“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
“Chỉ cần ta còn sống một ngày, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho hai mẹ con họ.”
Sau đó hắn nhìn Mộng Kiều Kiều.
“Mấy hôm trước nàng để Xuyên Nhi nhận ta làm nghĩa phụ.”
“Nàng yên tâm, sau này ta nhất định xem nó như con ruột, tuyệt đối không để nó chịu nửa phần ủy khuất.”
Mộng Kiều Kiều cảm động nhìn hắn.
Còn ta chỉ thấy ghê tởm.
Chỉ tiếc, e rằng Tô Mậu sẽ thất vọng rồi.
Nàng ta không đến lượt hắn chăm sóc.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa nhã gian bị đá tung.
Một lão thái thái chống long đầu trượng được người dìu vào.
“Ta muốn nghe thử xem.”
“Tôn tử nhà họ Trần chúng ta từ khi nào cần một kẻ ngoài cuộc chăm sóc?”
Dứt lời, bà đập mạnh cây trượng xuống nền nhà.
Mộng Kiều Kiều vừa nhìn thấy người tới liền biến sắc.
“Lão thái thái... người... sao người lại tới đây?”
Nàng ta còn chưa nói hết.
Một phụ nhân phía sau đã lao lên.
“Đồ lòng dạ nhơ bẩn!”
“Người họ Trần chúng ta còn chưa chết sạch, ngươi đã dẫn cháu trai nhà họ Trần đi tìm chỗ dựa mới rồi sao?”
Vừa mắng, bà vừa túm tóc Mộng Kiều Kiều, giáng thẳng một cái tát.
Khuôn mặt nàng ta lập tức sưng đỏ.
Ngay cả Tô Hồng cũng không thoát.
Phụ nhân kia quay sang nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt nàng ta.
“Phi!”
“Nhà ngươi không còn người hay sao?”
“Thứ bẩn thỉu gì cũng dám chui ra ngoài!”
“Đến cả tức phụ nhà người khác cũng dám mai mối!”
“Đúng là đồ lòng dạ đen tối, đáng bị thối lưỡi!”
Tiếng thét chói tai cùng tiếng chửi rủa hòa thành một mớ hỗn độn.
Sức chiến đấu của người phụ nhân ấy quả thực kinh người.
Đánh đến mức Tô Hồng và Mộng Kiều Kiều không ngẩng nổi đầu.
Tô Mậu thấy vậy liền định xông lên giúp.
Nhưng bị lão thái thái vung gậy đánh thẳng vào đầu gối.
Hắn đau đến quỳ sụp xuống đất, hồi lâu không đứng dậy nổi.
Còn ta...
Lặng lẽ đứng trong góc tối.
Âm thầm ngắm nhìn mọi chuyện.
Ẩn sâu công danh và chiến tích.