Chương 21: Treo thưởng 2000 vạn cho cái đầu của Lục Thương
Cứ tưởng để thăng cấp thiên phú cần điều kiện phức tạp gì đó, hóa ra kiếp trước chỉ biết mỗi việc thiên phú có thể thăng cấp.
Nhưng lại không biết được con đường thăng cấp cụ thể.
Không ngờ, thiên phú này thăng cấp lại nhanh đến vậy.
Cuối cùng thiên phú cũng có thể lên tới cấp S.
Để không đến nỗi mất mặt trước các thành viên trong hội.
Cả hội ai cũng cấp S, mỗi mình cấp A, đúng là có cảm giác kém một bậc thật.
Lãnh Thanh Oánh cũng cực kỳ chấn động trước phần thưởng của nhiệm vụ khiêu chiến, đồng thời, với sự thông minh của mình, nàng cũng đột nhiên hiểu được sức mạnh của Bạch Lộc và Dũng Giả Không Sợ đến từ đâu.
Nhiệm vụ khiêu chiến.
Chẳng lẽ khu rừng Hồi Tẫn trước kia chính là nơi Bạch Lộc và Dũng Giả Không Sợ đã hoàn thành một nhiệm vụ khiêu chiến?
Đồng thời, Lãnh Thanh Oánh cũng có vài suy đoán về năng lực thiên phú của Lục Thương.
"Xem ra mình đã chọn đúng."
Trong lòng Lãnh Thanh Oánh nảy ra một ý nghĩ như vậy.
Đối với việc gia nhập hội Thần Sát, cảm giác đầu tiên của nàng là mình không hề thua thiệt.
Sau khi nhận nhiệm vụ khiêu chiến, Lục Thương ra lệnh: "Đến suối Hắc Thủy trước, farm xong phó bản đã."
Nghe Lục Thương sắp xếp, Dũng Giả Không Sợ có chút kinh ngạc: "Vậy... nhiệm vụ ủy thác của Tinh Môn thì sao? Chúng ta không đi giết Ẩn Không à?"
"Ha ha, không cần chúng ta tìm, hắn sẽ tự đến nộp mạng thôi."
Giao thiệp với hội Ẩn Nguyên lâu như vậy, Lục Thương thừa hiểu cái nết của bọn chúng.
Thời gian hắn tiếp xúc với họ không chỉ gói gọn trong ba năm ngắn ngủi.
Mấy kiếp trước, Lục Thương cũng đã va chạm với họ không ít.
Bất kể là trong game hay ngoài đời...
Bất kể là địch hay bạn, hắn đều từng trải qua.
Lục Thương tự tin rằng mình còn hiểu hội Ẩn Nguyên hơn cả hội trưởng của họ.
Chơi không lại thì giở trò bẩn, đó là phong cách trước sau như một của bọn chúng.
Đây cũng là lý do Lục Thương vội vàng đến mức không màng tiến độ, phải đưa em gái rời đi trước.
Cái trò cắt cáp mạng này, Lục Thương đã trải qua ở kiếp thứ hai rồi.
Sau khi đưa ra quyết định, Lục Thương nhìn về phía Lãnh Thanh Oánh: "Cô tính sao?"
"Không phải đi phó bản cùng mọi người sao?" Lãnh Thanh Oánh hơi nhíu mày, nàng không hiểu tại sao Lục Thương đột nhiên hỏi vậy.
"À... Tại cô nói thích tự do nên tôi còn lo cô không muốn hành động cùng chúng tôi."
Tuy những lời Lục Thương nói không có vấn đề gì.
Nhưng không hiểu sao, Lãnh Thanh Oánh cảm thấy những lời này thốt ra từ miệng Thương Khung lại khiến người ta có chút tức giận.
-------------------------------------
[ Thế giới thực – Biệt thự của Lục Thương ]
"Là nhà này sao?" Một chiếc xe hơi nhỏ màu đen dừng sát bên một tòa biệt thự.
Đây là một căn biệt thự ven biển.
Giá trị không hề nhỏ.
Đến chấp hành nhiệm vụ chỉ có hai người.
Loại chuyện lén lút trộm gà bắt chó này không tiện để nhiều người biết.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, ai cũng sẽ biết hội Ẩn Nguyên vô sỉ đến mức nào.
Ẩn Nguyên tuy nhiều thủ đoạn bẩn thỉu.
Nhưng bề ngoài vẫn là một đại công hội, cần danh tiếng để kiếm cơm, nên tất nhiên danh tiếng không thể quá thối nát.
Hai người bước xuống xe, đều mặc đồng phục của thợ điện.
Kế hoạch của họ là, đợi đến thời điểm thích hợp, cắt cáp mạng rồi chuồn.
Nếu bị bắt, cứ nói là đến kiểm tra, sửa chữa đường dây điện.
"Đúng rồi, lần trước uống rượu tiễn hắn về, hắn còn mời tôi vào nhà ngồi chơi đấy."
Vừa nói, người "thợ điện" thấp hơn định tiến đến gần cửa sổ để nhìn vào trong.
Nhưng gã lập tức bị người đồng bạn còn lại kéo lại.
"A Trạch, đèn vẫn sáng, chắc người còn trong nhà, đừng đánh rắn động cỏ."
A Trạch vỗ đầu: "Cũng phải, cậu nói đúng."
"Tìm xem hộp cầu dao tổng với dây cáp mạng của họ ở đâu."
"Để lát nữa tiện hành động."
Bọn họ chắc chắn không thể hành động ngay bây giờ.
Nếu giờ cắt mạng của Lục Thương, hắn vẫn có thể ra ngoài tìm chỗ khác chơi game.
Lỡ như Lục Thương đến khu khoang game, họ cũng không thể cắt mạng toàn bộ khu đó được, đúng không?
Chỉ tiếc là, họ hoàn toàn không biết, Lục Thương đã sớm đoán trước được hành động của họ.
Ngay cả đèn trong biệt thự cũng là hắn cố tình bật sẵn.
Có điều hội Ẩn Nguyên cũng chỉ dám lén lút cắt cáp mạng chứ không dám làm gì quá đáng hơn.
Những chuyện như giết người phóng hỏa, bọn chúng không dám làm.
Ít nhất là trong mấy kiếp trước, Lục Thương chưa từng thấy họ làm vậy.
Hội Ẩn Nguyên thuộc dạng có chút liêm sỉ, nhưng không nhiều lắm.
Mà cho dù họ có thật sự muốn ra tay, họ cũng không tìm được vị trí hiện tại của Lục Thương.
-------------------------------------
[ Huyễn Giới – Suối Hắc Thủy ]
Rời khỏi thành Phong Hoa, Lục Thương và Bạch Lộc cưỡi Phong Hành Điểu.
Dũng Giả Không Sợ cưỡi Băng Băng Tê Giác, còn Lãnh Thanh Oánh thì dùng Cuồng Bôn Điểu làm tọa kỵ.
Những tọa kỵ này đều rơi ra từ trong phó bản.
Kết quả vừa ra khỏi thành không bao lâu, mới đến gần phó bản đầu tiên của suối Hắc Thủy là Động Hắc Thủy, bốn phương tám hướng liền xuất hiện từng người chơi tên đỏ.
"Bị bao vây rồi."
Lục Thương liếc mắt một cái là nhìn ra mục đích của đám người này.
Rất rõ ràng, bọn họ nhắm vào mình.
Đúng như câu nói, có thưởng lớn ắt có người dũng cảm.
Nếu hội Tĩnh Môn đã treo thưởng cho cái đầu của Ẩn Không và ủy thác mình bắt hắn.
Lục Thương cũng không cho rằng hội Ẩn Nguyên sẽ tuân thủ quy củ như vậy.
Cái đầu của mình, của Tinh Hi, tám phần cũng bị hội Ẩn Nguyên treo thưởng rồi.
Tranh chấp giữa các hội là chuyện mà những người chơi khác rất thích thú.
Loại chuyện này cũng sẽ không làm mất danh tiếng của một công hội.
Việc treo thưởng có thể nói là cực kỳ phổ biến trong Huyễn Giới.
Nhất là ở giai đoạn sau, khi kinh nghiệm mất đi lúc tử vong ngày càng nhiều, sẽ càng có nhiều công hội ra giá cao thuê người xử lý cao thủ của hội đối địch để cản trở sự phát triển của họ.
Farm phó bản cả ngày, vất vả lắm mới tăng được 20% kinh nghiệm, nhưng một khi bị giết ở ngoài thành, rất có thể công sức cả ngày sẽ đổ sông đổ bể.
Còn nếu vì bị giết mà rớt trang bị hoặc vật phẩm hiếm có thì khóc không có chỗ mà khóc.
Những trận PK quy mô lớn giữa các hội ở ngoài thành, giết người cướp của có thể nói là chuyện thường ngày ở huyện.
Ở trong Huyễn Giới, nói chuyện đạo đức và pháp luật cũng buồn cười như chơi GTA5 mà lại dừng chờ đèn đỏ vậy.
Đám người Lục Thương ghìm tọa kỵ, đứng yên tại chỗ.
"Tiểu Lãnh, tổng cộng 37 người, có thể có mai phục, giải quyết được không?"
Lãnh Thanh Oánh lạnh lùng đáp: "Được, nhưng tôi không tên Tiểu Lãnh."
Từ bốn phương tám hướng, những người chơi này sau khi lộ diện liền dần dần tập trung lại.
Miệng họ lẩm bẩm.
"Thương ca, tuy em là fan của anh, nhưng cái đầu của anh đáng giá 2000 vạn đấy."
"Xin lỗi thần tượng! Số tiền đó rất quan trọng với em, trên có già dưới có trẻ..."
"Thần tượng cái gì, giết hắn vừa có tiền vừa có cơ hội gia nhập hội Bất Diệt!"
Các người chơi từ bốn phía ồ ạt kéo đến, vây quanh Lục Thương.
Nhưng rõ ràng, bọn họ hoàn toàn không biết tự lượng sức mình, chỉ có dũng khí chứ không có não.
Lục Thương nghe những người chơi này la hét, trong lòng không khỏi cà khịa: "Cái đầu của mình đáng giá 2000 vạn... Đây là One Piece à?"
"Treo thưởng đầu mình, đánh xong trận này tiền thưởng của mình có tăng lên không nhỉ."
"Chờ tiền thưởng của mình lên 3 tỷ, có khi nào mình được phong làm Tứ Hoàng của Huyễn Giới không nhỉ."
Tuy chuyện này ở kiếp trước đã xảy ra nhiều lần, nhưng sống lại một đời, Lục Thương vẫn không nhịn được mà thầm chửi trong lòng.
Nghĩ đến đây, Lục Thương làm một động tác đầu hàng, hét về phía Lãnh Thanh Oánh: "Này, Robin, bao giờ mới ra tay đây." ①
Vụt!
Trong nháy mắt, thân ảnh Lãnh Thanh Oánh đã xuất hiện sau lưng người chơi xông lên đầu tiên.
Cắt cổ!
Đâm lén!
Trong chớp mắt đã giải quyết một tên.
Đồng thời, hai bên cạnh Lãnh Thanh Oánh xuất hiện hai phân thân giống hệt nhau.
"Tôi ra tay rồi, và tôi không tên Robin."
Lục Thương lười biếng nói: "Đến trái Hana Hana no Mi còn dùng rồi mà bảo không phải Robin à?"
Lãnh Thanh Oánh đã lười phản bác Thương Khung.
Ngươi mới dùng trái Hana Hana no Mi, cả nhà ngươi đều dùng trái Hana Hana no Mi.
Phập!
Ảnh Tập, Cắt Cổ, Đâm Lén!
Lãnh Thanh Oánh tung ra combo thuần thục, phân thân nối tiếp phân thân.
Sự tồn tại của Huyễn Ảnh giúp Lãnh Thanh Oánh nhận được một lượng lớn tốc độ cộng thêm.
Tốc độ này là tốc độ toàn diện, không chỉ là tốc độ di chuyển.
Bao gồm tốc độ hành động, tốc độ thi triển kỹ năng, tốc độ tấn công...
Khiến cho động tác của Lãnh Thanh Oánh nhanh đến mức hoa cả mắt.
Năm phân thân liên tục không ngừng sử dụng kỹ năng, tạo nên một cục diện hoàn toàn nghiêng về một phía trên chiến trường.
Phần lớn người chơi còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì đã bị Lãnh Thanh Oánh cho bốc hơi.
Lãnh Thanh Oánh tuy thuộc tính không cao bằng Bạch Lộc và Dũng Giả Không Sợ.
Nhưng được hưởng ké chút lợi lộc từ hội Thần Sát, thuộc tính của nàng tuyệt đối không phải là đám tôm tép bình thường có thể so sánh.
Không miểu được BOSS, nhưng miểu người chơi bình thường thì thừa sức.
"Vãi! Mấy cái phân thân này là sao vậy?"
"Mẹ nó, con Lãnh Thanh Oánh kia gia nhập hội Thần Sát thật rồi!"
"Trong tình báo không có ghi! Mau tìm bản... Á!"
Xoẹt!
Cắt cổ!
Người chơi bị cắt cổ sẽ rơi vào trạng thái câm lặng, không thể nói chuyện, càng không thể niệm chú.
Đồng thời sẽ liên tục chịu sát thương chảy máu.
Ngay sau đó là một cú đâm lén, và lại một người chơi nữa ngã xuống.
"Tìm bản thể cái gì! Giải quyết phân thân trước! Mấy cái phân thân này cái nào cũng có sát thương! Mẹ kiếp! Kỹ năng quái quỷ gì vậy!"
Một người chơi định tấn công phân thân đang lao tới.
Nhưng ngay khi khẩu súng lục trong tay hắn nhắm vào phân thân của Lãnh Thanh Oánh và bóp cò.
Bùm bùm bùm!
Phân thân trước mặt liền hóa thành một bóng đen.
[ Ảnh Tập: Thân hình hóa thành bóng đen, di chuyển 3 mét về hướng chỉ định, thời gian hồi: 5 giây ]
Kỹ năng di chuyển cơ bản của thích khách.
Phân thân của Lãnh Thanh Oánh đâu phải thứ mà bọn họ có thể dễ dàng chạm vào.
Là một thích khách hàng đầu, Lãnh Thanh Oánh đương nhiên giỏi nhất là dùng di chuyển để né tránh các loại tấn công.
Muốn tấn công phân thân của Lãnh Thanh Oánh, chỉ có nước bị phản sát.
Phập!
Phập phập phập phập phập!
Từng đóa hoa máu nở rộ.
Trận chiến này căn bản không có chút hồi hộp nào, chỉ có thể gọi là một cuộc tàn sát một chiều.
Những người chơi này thật sự chỉ là đám tép riu.
Không một ai có pha phản công nào ra hồn.
Kỹ năng thì không có, thiên phú cũng chẳng có cái nào đặc biệt mang tính uy hiếp.
Lãnh Thanh Oánh giết bọn chúng mà cảm thấy vô cùng hả giận.
Cơn tức dồn nén bấy lâu nay vì Lục Thương, cảm giác áp bức và nặng nề mơ hồ từ Bạch Lộc và Dũng Giả Không Sợ, giờ phút này đều được giải tỏa hết.
Sau 8 giây ngắn ngủi.
Trên mặt đất chỉ còn lại một bãi xác, 37 người chơi đều đã nằm la liệt.
Trên đất còn vương vãi trang bị mà họ đánh rơi.
Lãnh Thanh Oánh dáng người cao thẳng, đứng lặng giữa chiến trường, quan sát toàn cảnh.
Như thể đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật do chính mình tạo ra.
Lục Thương bước xuống từ lưng Phong Hành Điểu, vỗ vai Lãnh Thanh Oánh: "Ừm, đạt tiêu chuẩn."
Một câu "đạt tiêu chuẩn" khiến ngọn lửa giận vừa mới nguôi của Lãnh Thanh Oánh lại bùng lên một chút.
Thế này mà chỉ là đạt tiêu chuẩn thôi sao?
Nhưng Lãnh Thanh Oánh nhanh chóng dập tắt ngọn lửa.
Cũng phải, xử lý 37 tên tép riu, có lẽ bất kỳ ai trong hội Thần Sát cũng có thể làm được.
Bởi vì những người trong hội này đều là biến thái.
Lục Thương hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ trong lòng Lãnh Thanh Oánh, mà tiếp tục nói: "Cuộc tấn công cỡ này chắc chỉ là thăm dò thôi."
"Chúng ta đánh xong phó bản, có lẽ sẽ bị mai phục."
Lãnh Thanh Oánh nhíu mày.
Trước đây toàn là nàng rình người khác, bây giờ đến lượt người khác rình mình, quả nhiên gia nhập công hội thật phiền phức.
"Vậy nên, có đi phó bản nữa không? Hội của chúng ta trước giờ luôn theo nguyên tắc công bằng và tự do."
"Cô không muốn đi thì thôi."
Lãnh Thanh Oánh nói: "Đi."
Nói nhảm, không đi phó bản thì luyện cấp kiểu gì?
"Được, đợi đi phó bản xong, chủ lực của bọn chúng chắc cũng đến nơi rồi."
"Cái tên Ẩn Không kia cũng có thiên phú thích khách cấp S, hắn là thích khách, cô cũng là thích khách, Tiểu Lãnh à, cô đừng làm hội Thần Sát của chúng ta mất mặt đấy."
"Lỡ như đánh không lại thì mất mặt lắm."
Nghe lời khuyên nhủ chân thành của Lục Thương, trong lòng Lãnh Thanh Oánh vừa bất đắc dĩ, vừa không khỏi dâng lên một chút cảm thán.
Quả nhiên... Hội trưởng, cách nói chuyện của anh vẫn khiến người ta tức điên lên được.
-------------------------------------
① Chỉ Nico Robin trong One Piece.