Chồng Giả Chết, Tôi Lại Thành Kẻ Đổ Vỏ

Chương 1

Chương 1
Chồng tôi mắc bệnh trầm cảm.
Khi bị căn bệnh ấy giày vò đến mức không thể chịu nổi, anh ta đã chọn uống thuốc tự sát.
Tôi lén lấy bình oxy cầm tay mà mẹ chồng giấu trong quan tài, vừa khóc nức nở vừa đè chặt nắp quan tài của chồng.
Muốn giả chết, rồi cùng nhân tình cao chạy xa bay, để tôi gánh hết mọi tội lỗi sao?
Nằm mơ đi!
...
Nửa tháng trước, chồng tôi liên tục than phiền:
“Điềm Điềm, dạo này anh cứ mất ngủ mãi, cân nặng sụt nhanh, trong lòng lúc nào cũng khó chịu. Làm gì cũng thấy chẳng còn ý nghĩa, cảm giác mình giống như một cái xác biết đi…”
Tôi lên mạng tra cứu các biểu hiện của bệnh trầm cảm, từng triệu chứng đều khớp với những gì Tần Hoài Xuyên nói.
Tim tôi thắt lại, vội bảo thư ký Tôn đặt lịch khám với chuyên gia tâm lý.
Sau khi hỏi bệnh sơ bộ và làm một loạt bài đánh giá, Trưởng khoa Vương gọi riêng Tần Hoài Xuyên ra ngoài, rồi đẩy gọng kính nói:
“Dựa trên kết quả kiểm tra, chồng cô đúng là đã mắc chứng trầm cảm nặng.”
“Bác sĩ Vương, chuyện này không thể nào! Chồng tôi lạc quan, cởi mở như vậy, sao có thể mắc bệnh trầm cảm được?”
Tôi đỏ hoe mắt, giọng run run phản bác.
“Tôi hiểu cảm giác của cô. Nhưng đừng quá lo lắng, chỉ cần phối hợp điều trị tốt thì tình trạng sẽ được cải thiện.”
Ông dừng lại một chút rồi dặn dò:
“Nhưng trong thời gian này nhất định phải để ý sát sao. Anh Tần có xu hướng tự sát rất nghiêm trọng.”
Tôi mơ màng gật đầu.
Dù trước khi đến đây tôi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi chính miệng bác sĩ xác nhận đó là trầm cảm nặng, tôi vẫn không sao chấp nhận nổi.
Không muốn để Tần Hoài Xuyên nhìn thấy bộ dạng suy sụp của mình, tôi chạy một mạch từ tầng tám xuống tầng bốn, tựa lưng vào tường, mặc cho nước mắt trào ra.
Một người đang khỏe mạnh như vậy, sao lại mắc phải căn bệnh này chứ?
Đúng lúc quay đầu lại, tôi nhìn thấy Tần Hoài Xuyên đang đi về phía mình từ cuối hành lang.
Tôi vội lau khô nước mắt, chuẩn bị sẵn những lời an ủi dành cho anh.
Không ngờ…
Ngay giây tiếp theo, Tần Hoài Xuyên đã ôm một người phụ nữ khác vào lòng.
Cô ta quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn rõ gương mặt.
Tôi nín thở, vội vàng trốn vào góc khuất.
Người phụ nữ khẽ đấm lên ngực Tần Hoài Xuyên, hờn dỗi:
“Anh đừng kéo dài nữa. Anh chờ được, nhưng con trai anh thì không chờ nổi đâu!”
Tần Hoài Xuyên hôn lên vành tai cô ta, giọng nói đầy cưng chiều:
“Bé cưng đừng lo, anh đã sắp xếp hết rồi. Chỉ cần đợi thêm nửa tháng nữa thôi… Em nhớ trong vòng năm tiếng sau khi anh được chôn thì đào anh lên. Bình oxy anh mang theo chỉ đủ dùng năm tiếng.”
“Với đầu óc của Tư Điềm, sau khi anh ‘chết’, chắc chắn cô ta sẽ giúp anh trả hết nợ. Đến lúc đó, gia sản của nhà họ Tư sẽ âm thầm rơi hết vào tay anh…”
“Anh cũng bàn bạc với mẹ rồi. Sau khi anh ‘chết’, mẹ anh có khối cách để dồn cô ta vào đường cùng…”
Người phụ nữ vuốt ve cổ Tần Hoài Xuyên, ánh mắt ngập tràn vẻ mập mờ:
“Đúng thế. Con ngốc đó, đùa bỡn với cô ta chẳng khác gì khỉ diễn trò…”
Giữa tiết trời hơn ba mươi độ, tôi lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Tòa thành mang tên niềm tin trong lòng tôi sụp đổ hoàn toàn.
Hóa ra người đầu gối tay ấp với tôi đã ngoại tình, còn bày mưu giả chết để chiếm đoạt tài sản và lấy mạng tôi.
Tôi như một kẻ trộm, nấp trong góc tường, lặng lẽ nhìn vở hài kịch về chính mình.
Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.
Được lắm.
Các người đã xem tôi như con khỉ để đùa giỡn…
Vậy thì bà đây sẽ diễn với các người đến cùng!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất