Chương 2
Tôi quay trở lại tầng tám, lấy số thuốc mà Chủ nhiệm Vương đã kê rồi lặng lẽ ngồi đợi Tần Hoài Xuyên trở về.
Cố nén cơn phẫn nộ và buồn nôn trong lòng, tôi đưa thuốc cùng cốc nước cho anh ta.
“Chồng à, thuốc này ngày uống ba lần, mỗi lần hai viên. Anh nhất định phải nhớ uống đúng giờ, đều đặn nhé!”
Tần Hoài Xuyên ngoan ngoãn nuốt hết thuốc trong một ngụm.
Tốt lắm.
Lúc nãy khi Chủ nhiệm Vương khám bệnh, tôi đã thấy ánh mắt hai người liên tục né tránh nhau, nhưng vì mải lo khám nên không nghĩ nhiều.
Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra ông ta cố tình nói bệnh tình của Tần Hoài Xuyên nghiêm trọng đến mức nào, còn liên tục ám chỉ anh ta có khuynh hướng tự sát.
Rõ ràng Chủ nhiệm Vương đã bị Tần Hoài Xuyên mua chuộc.
Vậy nên tôi đoán, số thuốc chống trầm cảm này cũng rất có thể đã bị tráo.
Tôi bóc lớp nhãn bên ngoài của lọ thuốc.
Quả nhiên...
Bên trong là dòng chữ to tướng: Vitamin C.
Tôi cười chua chát.
Cầm giấy chẩn đoán trầm cảm của Tần Hoài Xuyên, tôi tìm một bác sĩ khác và thuận lợi đổi lấy thuốc chống trầm cảm thật.
…
“Vợ à, xin lỗi em!”
Lời của Tần Hoài Xuyên kéo tôi trở về thực tại.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Khóe mắt anh đỏ hoe, vẻ mặt chân thành lại mang theo sức mê hoặc khó tả.
Chính dáng vẻ si tình đáng chết ấy đã lừa gạt tôi suốt tám năm yêu nhau, bốn năm hôn nhân.
Diễn kịch thì ai mà chẳng biết?
Tôi cũng đưa tay lau nước mắt.
“Chồng à, anh nói gì vậy? Chủ nhiệm Vương bảo rồi, chỉ cần uống thuốc đúng giờ thì nhất định sẽ khá lên.”
Chúng tôi ngoài mặt thì thổ lộ chân tình, nhưng trong lòng ai cũng mang mưu tính riêng.
Thật mỉa mai biết bao!
Nếu anh muốn giả chết bằng thuốc, vậy tôi sẽ biến màn kịch ấy thành sự thật.
…
Để chắc chắn mỗi ngày Tần Hoài Xuyên đều uống thuốc đúng giờ, đồng thời tiện theo dõi hành tung của anh ta, thỉnh thoảng tôi lại ghé công ty một chuyến.
Vừa đến quầy lễ tân, cô nhân viên mới đỏ bừng hai tai, ngượng ngùng ngăn tôi lại.
“Chủ tịch Tần đang họp, hiện giờ không tiện ạ...”
Tôi liếc về phía phòng làm việc của Tần Hoài Xuyên.
Giữa ban ngày mà rèm sáo đã kéo kín.
Tôi không muốn làm khó cô gái nên ngồi chờ ở sảnh.
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước ra từ phòng làm việc của anh ta. Nhìn vóc dáng thì chính là người hôm trước ôm lấy Tần Hoài Xuyên.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, người phụ nữ khẽ nở nụ cười đầy đắc ý.
Tôi chỉ lắc đầu.
Bảo sao cô ta nóng vội đến vậy.
Bụng đã hơi nhô lên, xem chừng cũng hơn bốn tháng rồi.
Tần Hoài Xuyên bước nhanh đến trước mặt tôi.
“Điềm Điềm, em đừng hiểu lầm. Đây là thư ký mới, Lâm Nhất Mộng. Vừa rồi cô ấy chỉ đang báo cáo công việc với anh thôi.”
Tôi mỉm cười nhìn anh ta.
Tôi còn chưa hỏi gì, anh cuống cái gì?