Chương 3
Tôi nhẹ giọng hỏi:
“Chồng à, thuốc trưa anh uống chưa?”
“Ôi trời, nhìn cái trí nhớ của anh này!”
Tần Hoài Xuyên vội lấy thuốc trong ngăn kéo rồi nuốt ngay.
Cứ như vậy, sau hai tuần uống thuốc,
đầu óc anh ta ngày càng chậm chạp, phản ứng khi nói chuyện cũng càng lúc càng chậm, cả người như bị tê liệt.
Tôi thầm mừng.
Thuốc chống trầm cảm thật sự đã phát huy tác dụng.
Theo đúng kế hoạch của bọn họ, ngày mai sẽ là ngày giả chết.
Tôi lặng lẽ lấy đi toàn bộ thẻ ngân hàng, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà... không cho bọn họ có cơ hội tẩu tán tài sản.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty từ sớm, chăm chú nhìn màn hình giám sát trên điện thoại, chờ màn kịch hay bắt đầu.
Trong camera, Tần Hoài Xuyên ngồi trên ghế sofa ở nhà, đổ nửa lọ thuốc chống trầm cảm ra, vừa cười vừa nói với mẹ anh ta:
“Mẹ, đây chỉ là vitamin C thôi. Con ngốc Tư Điềm ngày nào cũng nhìn chằm chằm bắt con uống. Uống mãi đến mức da con còn trắng hơn rồi.”
Mẹ chồng đưa cho anh ta một cốc nước.
“Con tiện nhân ấy ngày nào cũng cưỡi lên đầu nhà họ Tần chúng ta tác oai tác quái, mẹ chịu đủ rồi! Bao nhiêu năm mà chẳng sinh nổi một đứa con. Nếu là mẹ thì đã ly hôn với nó từ lâu.
Vẫn là Nhất Mộng tốt, dịu dàng, chu đáo, còn mang thai cốt nhục nhà họ Tần nữa.”
Tần Hoài Xuyên thở dài.
“Cũng tại trước kia con bị ma xui quỷ khiến, nhất quyết ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Bây giờ nếu ly hôn thì con sẽ phải ra đi tay trắng, chỉ còn cách giả chết mới có thể cưới Nhất Mộng...”
Tim tôi đau như bị xé nát, hai hàm răng va vào nhau không ngừng run lên.
Chẳng mấy chốc, mẹ chồng gọi điện đến.
“Tư Điềm, không xong rồi! Hoài Xuyên uống thuốc tự sát! Mau... mau đến bệnh viện!”
Vừa bước vào phòng cấp cứu, tôi đã thấy Tần Hoài Xuyên bị phủ kín bằng tấm vải trắng. Mẹ chồng đang gục trên người anh ta, khóc đến chết đi sống lại.
“Con trai số khổ của mẹ ơi! Đều tại mẹ không trông chừng con cẩn thận! Còn trẻ thế này mà đã đi rồi, con bảo mẹ phải sống sao đây...”
Thấy cảnh tượng ấy, ngay cả những người đứng xem không biết sự thật cũng không kìm được nước mắt.
Tôi cũng cố nặn ra hai giọt nước mắt, bắt chước dáng vẻ của bà ta.
“Chồng ơi, anh khổ quá...
Đều tại em không chăm sóc anh cẩn thận. Tuổi còn trẻ mà đã thành góa phụ, sau này em biết sống thế nào đây?”
Mẹ chồng vẫn không ngừng than khóc.
“Không ngờ bị trầm cảm lại đi tự sát thật... Con trai ơi, con nhẫn tâm quá! Đến một lời cũng chẳng để lại cho mẹ!”
Tôi định vén tấm vải trắng lên nhìn một cái.
Mẹ chồng lập tức túm chặt lấy tay tôi.
“Nghe mẹ đi, đừng nhìn! Trông đáng sợ lắm!
Người chết không thể sống lại được nữa. Con nén đau thương đi!”
Tôi im lặng vài giây rồi nghẹn ngào nắm lấy tay bà ta.
“Mẹ, con có người quen ở nhà hỏa táng. Hôm nay họ có thể sắp xếp hỏa táng ngay.”
Tôi muốn thiêu xác Tần Hoài Xuyên càng sớm càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng.
Trong tiểu thuyết, những màn giả chết đều diễn ra như vậy.
Không ngờ mẹ chồng vừa lau nước mũi xong đã lập tức đổi sắc mặt.
“Con nói linh tinh cái gì thế!
Người ở quê chúng ta không có tục đó. Phải đưa nó về quê chôn cất mới được!”