Chương 1
Bố chồng thản nhiên thả vào nhóm chat gia đình một link tin tức: “Người phụ nữ không chịu chăm con bị chồng vung dao chém tử vong”.
Ông ta còn cố tình tag thẳng tên tôi vào: “Bởi vậy mới nói, gả được vào nhà này, làm vợ con trai tôi là phúc phần tu mấy kiếp của cô đấy.”
Mẹ chồng cũng nhanh nhảu hùa theo: “Đàn bà con gái thì kiếm được mấy đồng bạc lẻ chứ? Chăm tốt cháu nội tôi đi thì có gì cũng hơn.”
Tôi lướt màn hình mà tức đến bật cười, gõ lại một câu đầy châm biếm: “Ôi thế thì con phải dập đầu tạ ơn bố mẹ vì đã ban cho con cái ân huệ ‘không giết’ này rồi?”
Chỉ một giây sau, điện thoại rung lên bần bật.
Lương Tề gọi tới, vừa bắt máy đã là một trận lôi đình trút xuống đầu tôi.
“Em ăn nói cái kiểu gì thế hả? Đó là bố mẹ anh! Ông bà hầu hạ em cơm bưng nước rót, lương tâm em bị chó tha rồi à?”
Được, tốt lắm.
Đã không thèm diễn kịch nữa thì bà đây cũng chẳng cần phải nhẫn nhịn!
“Trần Hi, thu hồi ngay mấy lời anh vừa sủa đi. Bố mẹ anh chỉ đang bàn luận tin tức xã hội thôi, chạm đúng vào nỗi đau nào của em à mà em phải ở đó giở giọng âm dương quái khí?”
“Ngày nào anh đi làm cũng mệt mỏi muốn chết, em không thấu hiểu cho anh thì thôi, lại còn trăm phương ngàn kế kiếm chuyện, sợ anh sống dễ chịu quá đúng không?!”
“Bố anh nói đúng đấy, con em đẻ ra thì tự em mà chăm, tư cách gì đòi hỏi ông bà? Ông bà vất vả nửa đời người rồi, đến tuổi hưởng phước còn phải hầu hạ từ miếng ăn cái mặc đến chuyện đi vệ sinh của mẹ con em chắc?”
“Bố mẹ làm đến nước này là quá tốt rồi, em bớt cái kiểu được đằng chân lân đằng đầu đi. Muốn ông bà chăm con hộ chứ gì? Được thôi, mỗi tháng nộp cho ông bà mười triệu, anh thề là không hé răng nửa lời!”
Nực cười thật, tôi cứ nghĩ anh ta gọi tới là để khuyên tôi đừng chấp nhặt với bố mẹ anh ta. Bởi vì từ trước đến nay, những việc ghê tởm mà bố chồng làm nhiều không đếm xuể.
Lần nào Trần Hi cũng hứa hẹn sẽ bảo bố tiết chế lại, nhưng kết quả là ông ta càng ngày càng quá quắt.
Hơn nữa, trước khi cưới hai bên đã thỏa thuận rõ ràng: đợi con trai tròn một tuổi sẽ giao cho bố mẹ chồng trông nom, tôi sẽ quay lại đi làm kiếm tiền.
Hôn nhân không thể là cái lồng giam cầm người phụ nữ chỉ vì họ lỡ mang nặng đẻ đau.
Lúc tôi mang bầu, bố chồng vỗ ngực cam đoan chắc nịch rằng tôi cứ việc đẻ, còn lại mọi thứ cứ để ông bà lo.
Thế mà thực tế thì sao?
Từ lúc khám thai, lên bàn mổ cho đến khi con trai tròn một tuổi, ông ta chưa từng bỏ ra một cắc nào.
Ngược lại, ông ta còn yêu cầu Trần Hi mỗi tháng phải nộp hai mươi lăm triệu tiền sinh hoạt phí.
Cộng thêm khoản nợ trả góp căn hộ hơn bốn mươi triệu mỗi tháng.
Lại phải đưa cho tôi thêm hai mươi lăm triệu và đóng bảo hiểm xã hội.
Mức lương năm mươi triệu của Trần Hi tính ra chẳng còn lại bao nhiêu.
Nhưng khoản tiền hai mươi lăm triệu đưa tôi chưa được mấy tháng thì bố chồng đã ngày ngày gây chuyện đòi tiền đi đánh bạc, khiến số tiền đó teo tóp lại chỉ còn mười triệu.
Thế là, mọi chi phí bỉm sữa, nuôi con đều đổ dồn lên đầu tôi.
Từ lúc kết hôn đến giờ, tôi đã tiêu sạch sành sanh cả tiền sính lễ lẫn của hồi môn.
Tôi không dám mở lời với bố mẹ đẻ, chỉ ôm hy vọng nhanh chóng tìm được việc làm.
Nhưng bố chồng vừa thấy tôi có ý định giao con thật, sợ bản thân không đi đánh bài được liền cuống cuồng lên.
Để chứng minh mình không chăm nổi đứa trẻ, ông ta nhẫn tâm dùng nước lạnh để pha sữa bột cho cháu nội.
Tã giấy thì lần nào cũng dán lệch xệch.
Thậm chí còn cố tình vạch áo lên đòi cho con bú trước mặt tôi.
Đứa trẻ vừa khóc một tiếng là ông ta nổi trận lôi đình, mắng nhiếc vô cớ, nói gà mắng chó.
Lần nào tôi chỉ ra lỗi sai, ông ta cũng chung một bài văn vở: “Tôi đã bảo là tôi không chăm khéo rồi, cô đã bắt tôi trông thì đừng có mà soi mói.”
Mới yên ổn được vài ngày, hôm nay ông ta lại mượn gió bẻ măng, dùng cái tin tức kia để ám chỉ tôi trong nhóm chat.
Nội dung bài báo đó là: Người vợ sốt cao không dậy nổi, nhờ chồng trông con một đêm nhưng đứa trẻ cứ khóc ngằn ngặt. Gã chồng vốn có máu bạo lực gia đình, bị tiếng khóc làm cho phiền phức liền vào phòng lay gọi người vợ vừa uống thuốc đang ngủ say. Thấy vợ không tỉnh, gã hóa giận thành thẹn, vung dao chém chết vợ.
Chắc hẳn ông ta còn chưa thèm đọc kỹ nội dung bên trong đã vội vã chia sẻ vào nhóm rồi.
Chẳng lẽ việc giết người giờ đây lại trở thành chuyện đáng ca ngợi sao?
Chẳng lẽ con trai ông ta không chém chết tôi thì tôi phải mang ơn đội nghĩa à?
Tôi chỉ mỉa mai lại một câu, vậy mà đã bị gã đàn ông mà ngày xưa mình mù mắt mới chọn trúng mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.
Tôi không giống như bố con gã, như chó điên thích cắn càn.
Ngược lại, lòng tôi bình lặng đến lạ kỳ.
“Ly hôn đi, con thuộc về anh.”
Đầu dây bên kia cười nhạt: “Ly thì ly, tao cũng chịu đựng mày đủ rồi! Tưởng đẻ được mụn con trai là có thể ở cái nhà này tác oai tác quái, bắt mọi người phải nhìn sắc mặt mày mà sống chắc?”
“Mày thực sự nghĩ mình vẫn là đại tiểu thư nhà họ Trần sao? Con gái gả đi như bát nước đổ đi, bố mẹ mày nếu có trân trọng mày thì sao đến cả lúc mày sinh nở cũng chẳng thèm ngó ngàng, một xu cũng không cho?”
“Bớt lấy chuyện ly hôn ra đe dọa tao, tao không cắn câu đâu!”
Nếu là trước đây, anh ta vạn lần sẽ không bao giờ nói ra những lời tuyệt tình như vậy, dù có giả vờ cũng sẽ diễn cho tròn vai.
Giờ đây ván đã đóng thuyền, con đã đẻ, tiền đã tiêu sạch, bố mẹ đẻ cũng vì sự cứng đầu của tôi mà tức giận cắt đứt liên lạc.
Anh ta thừa biết tôi không còn ai chống lưng, cho nên mới có thể vô sỉ, không kiêng nể gì như thế.