Chương 12: Hy Hòa
Mưa lớn dập tắt ngọn lửa hừng hực cháy.
Khói đen tràn ngập, mùi xác cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi.
Một thanh cổ kiếm bay ra từ trong đống đổ nát, cắm phập vào thiết bị bố trí vệ tinh. Tiếp đó là 2 thanh, 3 thanh, cho đến khi cắt chiếc thiết bị này thành từng mảnh vụn.
Lý Tức An lạnh lùng nhìn về phương hướng trực thăng rời đi, ngọn kim chúc trong mắt chớp tắt giữa màn mưa. Từng tia máu rỉ ra từ kẽ vảy, hòa lẫn cùng vũng máu đầy đất. Nó rốt cuộc vẫn bị thương, ngoài vảy bị nổ tung ra, còn gãy mấy đoạn xương sườn. Quả tên lửa đó trực diện đánh trúng nó, nếu không sớm xếp cổ kiếm ra trước mặt, e rằng thương thế còn nặng hơn.
Cự vật đỏ rực thở ra nuốt vào không khí, hấp thu thứ “linh” yếu ớt ẩn chứa trong không khí. Những “linh” này có thể hữu hiệu giúp nó khôi phục thương thế, tuy không nhiều, nhưng vô cùng quý giá.
Lý Tức An phát giác có ánh mắt từ không trung cao thẳm giáng xuống, nguồn tín hiệu liên thông với nơi này. Ký ức từng là người khiến nó trong khoảnh khắc phản ứng ra đó là vệ tinh nhân tạo ngoài vũ trụ, những trạm nền xoay quanh tinh cầu này là kiệt tác tiêu biểu của văn minh nhân loại, vừa là mắt, cũng là vũ khí. Cho nên nó nhất định phải hủy diệt đồ vật nơi đây, Lý Tức An không chắc mưa lớn có thể hoàn toàn che giấu dãy núi và thân ảnh của những sinh linh quật khởi hay không.
Dọc theo các nơi trong sơn mạch, sinh linh quật khởi đang huyết chiến.
Không phải mỗi một đầu sinh linh quật khởi đều đáng sợ như Nam Chúc, có thể không sợ pháo hỏa, ảnh hưởng khí hậu.
Mượn linh trong mưa núi, Lý Tức An có thể nhìn thấy có đại điểu bốc cháy, lao xuống giết đám người, dang cánh nghiền nát cánh bay, đáng tiếc ngọn lửa cháy hừng hực bị màn đạn bắn thủng thành từng lỗ hổng, có người bắn ra một mũi lợi tiễn khắc cổ triện trúng vào yết hầu, rồi rơi xuống đại địa. Có bạch lộc khoác băng giáp, giữa dòng thác sắt thép giẫm ra một dòng sông băng, sau đó bị 9 chiếc đồng hoàn trói buộc thân thể, hỏa lực nghiêng xuống, băng giáp từng tầng nứt vỡ, đầu lâu bị chém lìa.
Lý Tức An nhắm mắt, ngọn kim chúc tắt ngấm.
Rồi sau đó đột nhiên mở ra.
Chói mắt hơn trước kia, càng rực rỡ hơn! Toàn thân trên dưới của nó, linh theo huyết dịch cuồn cuộn chảy, như cuồng long lao vào tứ chi bách hài. Những mảnh vảy bị thương nhanh chóng khép miệng, cốt cách vỡ nát bị cưỡng ép ghép lại.
Cổ kiếm vang rền, đường vân đỏ yêu dị hiển hóa, sát khí che trời lấp đất.
“Chỉ có vậy thôi sao? Nếu chỉ có vậy mà đã muốn hàng phục Thái Hành, thì còn xa xa chưa đủ.”
Đại xà trầm ngâm, thân rắn khổng lồ uốn lượn trong nháy mắt biến mất.
Có thứ gì đó xuất hiện trên chiến trường.
Màu sắc của sự tồn tại kia giống như máu, hình thái giống như long, chấp hành lưỡi hái của tử thần.
Huyết sắc cổ kiếm bay vút lên không, va chạm với 9 chiếc đồng hoàn, trong một hơi thở đồng hoàn đã vỡ nát. Sau đó, một thanh cổ kiếm đâm vào giữa đám người, chuẩn xác hái xuống đầu lâu của một kẻ.
Pháo hỏa nổ vang, đại xà lướt đất, cuốn theo cuồng phong, mấy chục thanh huyết sắc phi kiếm theo sát phía sau, như thể nó mọc ra linh vũ.
Có người cầm cung, lôi đình hội tụ, nhắm thẳng cự vật trong màn pháo hỏa.
Sau khi bắn ra một tiễn, hắn cho rằng đại xà sẽ bị đóng xuyên, nhưng thực tế khi ngẩng mắt lên lần nữa lại đối diện với một đôi đồng tử vàng óng, cổ kiếm chớp mắt đã tới, chém người cầm cung thành mảnh vụn, Lý Tức An liếc nhìn Lôi Cung rơi xuống đất rồi cuốn đi.
Bên kia là một nữ nhân trang dung tinh xảo.
Nàng giơ tay nhấc tay liền dẫn phát biến hóa thần bí, phi sa tẩu thạch, hoặc liệt diễm đại thủy, khiến con hung hổ toàn thân bao phủ trong thanh lam lôi quang kia có một thân man lực mà không sao thi triển được. Thanh Diễm gầm lên, nếu để nó áp sát nữ nhân kia, nó có thể một chưởng nghiền nát nàng thành thịt vụn.
Kim hỏa lay động, Lý Tức An chú ý đến những lá cờ nhỏ bí mật bày bố quanh bốn phía.
“Hung diễm không tệ, tên đệ đệ phế vật nhà ta là bị ngươi giết đúng không? Người đồng hành nhìn thấy một đầu cự hổ toàn thân phủ thanh quang từ trên trời giáng xuống, một chưởng đánh gãy hai chân hắn, rồi cuốn theo hắn độn vào sơn lâm.”
“Dù chẳng có tình cảm gì, nhưng tốt xấu gì cũng là huyết thân của ta, ngươi cứ chết đi chôn cùng hắn vậy.” Nữ nhân nhẹ bẫng nói, lời từ hồng thần thốt ra không hề mang chút cảm tình.
Nói xong, nữ nhân bấm pháp quyết.
Đây là phương thức vận linh để dẫn động cổ khí, ngôn ngữ Thái Cổ được ngâm tụng. Vùng bị trận kỳ bao phủ có lượng lớn linh giáng xuống, hội tụ thành liệt diễm ngập trời, biển lửa mênh mang vô tận, muốn đem Thanh Diễm sống sờ sờ nướng chín.
Hung hổ gào thét, thân thể đỏ rực đang lột xác, dần dần trở nên trắng bệch, thanh quang ngưng tụ, nó chuẩn bị liều mạng.
Đột nhiên, mày ngài tú lệ của nữ nhân cau lại.
Trận kỳ thiếu mất một góc. Vẫn còn đang tiếp tục giảm bớt, chỉ trong mấy nhịp hô hấp, 6 góc trận kỳ đã bị nhổ lên từng cái một. Nàng đã thúc động cổ khí, kiểu cưỡng ép dừng lại này khiến nàng bị phản phệ, vết máu tràn ra từ khóe miệng, bị nàng vô cảm lau đi.
Trận kỳ có người trông giữ, hơn nữa cưỡng ép nhổ lá cờ đã bị thúc động còn khó hơn nhiều so với cưỡng ép phá trận.
Đã đến thứ gì rồi? Trong lòng nữ nhân siết chặt, nhớ tới lời cảnh cáo của các tộc lão. Nơi sâu trong đại sơn có một đầu sinh linh phi phàm, chém giết hạng người như bọn họ dễ như trở bàn tay, không được cứng đối cứng, nhớ kỹ gặp phải là phải chạy.
Nàng rất lanh lợi, không tiếp tục thi triển pháp quyết nữa, ngay cả cổ khí quý giá của gia tộc cũng không màng.
Thân hình lùi về giữa đám người.
Hỏa diễm biến mất, cảm giác bị nhiệt độ cao thiêu đốt trong chớp mắt biến thành sự mát lạnh bị mưa lớn dội ướt, nhìn thấy đại sơn trong mưa lại hiện ra trước mắt, Thanh Diễm chưa từng cảm thấy bị mưa xối lại tốt đẹp đến vậy.
6 lá cổ trận kỳ bị ném xuống trước mặt nó, còn có thêm một cây đại cung.
Cự vật đỏ rực ngẩng đầu, huyết kiếm vang rền, thu lại trên lân phiến đại xà.
“Ta đã phá trận kỳ.” Lý Tức An nói.
“Nhưng nữ nhân kia rất cảnh giác, ẩn trong đám người mà chạy rồi. Trạng thái hiện tại của ta không tốt lắm, không muốn đuổi theo.”
Lúc này Thanh Diễm mới chú ý đến những vết máu dày đặc trên thân thể khổng lồ của đại xà, bởi bản thân vốn là màu đỏ sẫm, nên vết máu trên người căn bản không rõ ràng.
“Rốt cuộc ngươi thế nào rồi?”
“Vẫn còn có thể chém thêm 10 đầu ngón tay đếm.”
“Có cần nghỉ ngơi chốc lát không? Ta thay ngươi thủ sơn.”
“Không cần.” Lý Tức An bình tĩnh.
Nó ngoảnh đầu lại, phát hiện đám người nơi xa như thủy triều lui đi, trong đại sơn lân cận ngoài tiếng mưa ra không nghe thấy âm thanh nào khác.
“Xem ra bọn chúng đều sợ ngươi rồi.” Thanh Diễm thở phào một hơi.
Lại thấy cự vật bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu, hỏa quang vàng trong mắt chưa từng rực sáng đến thế. Lân phiến từng tầng khép chặt, một cú quật đuôi đánh nó bay ngang vào vách núi.
Thanh Diễm còn chưa kịp phản ứng, đã nhìn thấy một vầng thái dương dâng lên giữa quần sơn, quang và nhiệt cực hạn bao phủ đại địa, nung chảy sơn phong, quật đổ rừng già.
Thân ảnh đỏ rực bị quang và nhiệt che lấp.
“Không──!” Thanh Diễm gào lớn.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt nó bị thiêu mù, dòng máu nhỏ giọt chảy ra từ hốc mắt, thế giới rơi vào bóng tối.
………
Mỗi một giây, núi Thái Hành đều đang tạo thành tổn thất to lớn, ngoài khoản kinh phí khổng lồ trong thế tục ra, còn có cổ khí cất giấu bị tổn thất cùng hậu bối ưu tú bị hao hụt. Nhưng các tộc lão vẫn thong dong điềm tĩnh, thậm chí lão nhân tên gọi Triệu Thắng còn bật nhạc du dương bãi Ma Đô của thế kỷ trước trong phòng họp.
Giữa tiếng hát kinh điển của ca nữ, các tộc lão dường như lại quay về thời thanh niên.
“‘Hy Hòa’ đã giáng lâm.” Có lão nhân cảm khái.
“Thái Dương Thần Nữ đã mang đến cho chúng ta quang âm mới.” Lại có người nói.
“Đi thôi, chư vị.” Lão giả tên Triệu Thắng đứng dậy dang hai tay. “Trả giá nhiều đến vậy rồi, hiện tại núi Thái Hành giống như một mỹ nhân bị lột sạch y phục, đang chờ chúng ta đến hưởng dụng vậy.”
“Phải biết rằng 500 năm tháng sau này thuộc về chúng ta, 5 triệu năm tháng sau này… vẫn như cũ thuộc về chúng ta.”
“Vì bất hủ.” Lão nhân nâng chén, ở độ tuổi của bọn họ, bất kỳ hành vi uống rượu nào cũng chẳng khác nào tự sát, nhưng tất cả lão nhân đang ngồi đều đứng dậy nâng chén, không hề chần chừ.
“Vì bất hủ.” Những cô hồn dã quỷ khẽ ngâm.
Dòng rượu trong vắt bị uống cạn một hơi, tựa như bọn họ đang nuốt xuống dưỡng liệu của tân sinh, hóa thành quang âm của chính mình.