Chương 3
Nói đoạn, hắn khoác vai, kéo tôi ngồi xuống mép giường, vừa nghịch dải băng của mẹ tôi, vừa kể về chị gái hắn — Dung.
Trước đây, Dung và Từ Quân ở chung một phòng, chính là căn phòng chúng tôi đang ngồi đây, chật chội với hai chiếc giường đơn.
Sau này, vì ông bố biến thái của Từ Quân cứ để ý Dung, mẹ hắn mới bắt con bé đi ở nội trú, nghỉ lễ về cũng chỉ dám tá túc ở một căn phòng trống của nhà hàng xóm để tránh mặt gã cha khốn nạn kia.
Sống trong môi trường như thế, có lẽ Dung chín chắn sớm hơn bạn bè đồng trang lứa.
Chị ta bắt đầu yêu đương từ hồi cấp hai, toàn qua lại với mấy gã thanh niên bất hảo ngoài xã hội, thậm chí còn lén đưa người ta về ngủ qua đêm.
Từ Quân dĩ nhiên biết tuốt những chuyện đó. Để bịt miệng em trai, Dung từng phải... "phục vụ" cho hắn. Từ Quân khoe rằng đó là do chị gái chủ động, lần đầu tiên của hắn cũng là nhờ bàn tay của chị mà có.
Sau này, thỉnh thoảng Dung vẫn cho hắn "vui vẻ" một chút, thậm chí còn cho hắn sờ soạng. Nhưng Từ Quân bảo, hắn và chị chưa từng thực sự vượt quá giới hạn, vì chị gái không cho phép.
Hôm đó, cả tôi và Từ Quân đều phấn khích tột độ. Hắn cứ cầm dải băng của mẹ tôi mà buông ra những lời lẽ tục tĩu, thực hiện những hành động thật đồi bại.
Dù hình tượng nữ thần về chị Dung trong lòng tôi đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng tôi vẫn không ngừng mơ tưởng về những chuyện nhơ nhuốc với chị ta…
Rời khỏi phòng Từ Quân, "cậu nhỏ" của tôi cứng đờ, đến tận đêm đi ngủ vẫn chưa chịu dịu xuống. Đêm đó, tôi có lần mộng tinh đầu tiên, khi ấy tôi còn chưa đầy mười một tuổi.
Mẹ tôi phát hiện mất dải băng, nhưng cũng chẳng tiện mở lời hỏi, bởi lúc đó người ra vào căn nhà tập thể này quá đông đúc. Tôi cứ ngỡ đó chỉ là bí mật giữa mình và Từ Quân, chuyện cũng dần trôi vào quên lãng.
Tôi vốn bản tính nhát gan, dù có chút tò mò về xác thịt của Dung, cũng chỉ dám ý dâm trong lòng chứ chẳng dám làm gì hơn. Tôi không ngờ được rằng, Từ Quân lại to gan đến mức dám xuống tay với mẹ tôi.
Chẳng bao lâu sau thì nghỉ hè. Tôi về quê thăm họ hàng, gần hết hè mới quay lại thành phố, rồi lại lang thang chơi bời thêm nửa tháng nữa, lúc về đến nhà thì kỳ nghỉ đã sắp kết thúc.
Suốt cả mùa hè, tôi chẳng mấy khi chạm mặt Từ Quân, chuyện trộm dải băng gần như đã bị gạt sang một bên, thời gian còn lại tôi chỉ bận rộn chạy đua với đống bài tập hè.
Đêm đó sau khi ăn tối, trời đã sập tối. Bố tôi đã ra ngoài từ sớm, mùa này trạm trung chuyển có khá nhiều việc. Mẹ tôi múc nước đi tắm.
Thời đó điều kiện còn thiếu thốn, nơi chúng tôi tắm là một cái nhà vệ sinh tạm bợ dựng bằng gạch vụn ở góc sân.
Mẹ vừa vào trong chẳng được bao lâu, tôi đang cắm cúi làm bài tập thì bỗng nghe tiếng mẹ hét thất thanh: "Á... đồ biến thái!"
Tiếp đó là tiếng loảng xoảng ngoài sân, rồi tiếng bác hàng xóm quát lớn: "Đứng lại! Tao thấy mặt mày rồi... mau bắt lấy nó!"
Tôi vội vã quẳng bút lao ra ngoài. Trong sân tối om, chỉ có ánh đèn từ cửa sổ các nhà hắt ra soi rõ những cái bóng.
Tôi thấy Từ Quân mặt cắt không còn giọt máu, đang ngồi bệt dưới đất, cánh tay bị bác hàng xóm túm chặt cứng. Lúc này, đám người đang hóng mát ngoài sân cũng đổ xô vào, khiến cả khoảng sân chật kín.
Mẹ của Từ Quân cũng chạy ra, nhìn con trai với vẻ mặt đầy hoang mang.
Mẹ tôi từ trong nhà vệ sinh bước ra, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, bà chỉ tay vào Từ Quân mà chửi một câu cay nghiệt: "Đúng là đồ không có giáo dục!"
Mẹ Từ Quân cũng đã hiểu ra chuyện gì, cứ rối rít xin lỗi. Những người xung quanh thì được phen xem trò vui, kẻ cười người nói ồn ào cả một góc. Mẹ tôi không chịu nổi cảnh bị vây xem, đùng đùng bỏ vào nhà.
Đến lúc này tôi mới hiểu ra: hẳn là Từ Quân lén nhìn mẹ tôi tắm nên bị phát hiện, lúc tháo chạy thì vướng phải đống đồ đạc trong sân nên bị bác hàng xóm tóm gọn. Đúng lúc đó, bố Từ Quân đi nhậu về.
Mẹ hắn vội chạy lại thì thầm vào tai ông ta một hồi. Bố hắn vốn đã có hơi men, mặt đỏ gay như gấc, nghe xong liền chuyển sang màu gan heo tái mét.
Ông ta bước tới, túm lấy tai Từ Quân, xách bổng thằng bé lên. Từ Quân rú lên một tiếng đau đớn, mặt mũi biến dạng, đám người xung quanh được phen cười ồ lên khoái chí.
Từ Quân bị bố lôi xềnh xệch vào trong nhà, mẹ hắn cũng vội vã chạy theo sau, đám đông hiếu kỳ cũng dần tản đi.
Lòng tôi bắt đầu thấp thỏm không yên. Tôi biết bố của Từ Quân tuy là kẻ hạ lưu, nhưng ông ta lại cực kỳ coi trọng thể diện. Chuyện mất mặt thế này, ông ta làm sao nuốt trôi được.
Tối nay chắc chắn Từ Quân sẽ phải chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết, tôi chỉ sợ hắn khai ra chuyện tôi lấy trộm băng vệ sinh của mẹ.
Mang theo tâm trạng bất an, tôi vào phòng tiếp tục làm bài tập. Vừa cầm bút lên, tiếng kêu thảm thiết của Từ Quân đã truyền tới…
Á Á Á!
Tôi đã nghe Từ Quân bị đánh không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên nghe tiếng hắn gào thảm thiết đến vậy. Trong lòng có tật giật mình, tôi chẳng thể nào tập trung vào đống bài tập trước mắt nữa.
Một lát sau, bố tôi về tới nhà. Tiếng kêu bên kia vẫn chưa dứt, thậm chí còn dữ dội hơn. Bố tôi đã nghe ngóng được tình hình bên ngoài, vừa vào nhà liền hỏi mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Có lẽ mẹ nghe tiếng Từ Quân kêu la thảm thiết nên cơn giận cũng vơi đi ít nhiều, bà nói chỉ nhìn thấy một cái đầu ló qua cửa sổ.
Bố tôi lại khá bao dung, bảo thằng bé còn nhỏ, có khi chỉ là vô tình nhìn lướt qua hoặc vì tò mò mà thôi.
Tôi tất nhiên biết rõ thằng nhóc đó chẳng hề "vô tình", nhưng tôi không dám hé răng nửa lời.
Đúng lúc đó, tiếng Từ Quân thét lên đau đớn đến xé lòng. Tim tôi như thắt lại, cứ ngỡ như chính mình đang chịu đòn vậy. Bố tôi bảo: "Để tôi sang xem sao, đừng đánh chết người ta."
Vừa sang đến nơi, tôi đã nghe tiếng bố quát lớn: "Ông đánh chết nó thì ông cũng đi tù đấy!" Ngay sau đó, tiếng Từ Quân im bặt.
Một lúc sau bố quay về, miệng lầm bầm: "Cái lão Từ này, sao có thể ra tay độc ác thế chứ..."
Mẹ hỏi tình hình thế nào, bố đáp Từ Quân chỉ là muốn đi vệ sinh, thấy trong nhà vệ sinh có người nên vô tình nhìn trộm một cái. Kết quả là bị bố nó lột trần, treo lên khung cửa rồi quất bằng thắt lưng da.
Nếu không nhờ bố tôi qua can ngăn, không biết thằng bé sẽ ra nông nỗi nào.
Trong lời nói của bố có chút trách móc mẹ, mẹ nghe vậy cũng thấy mình có phần quá tay nên lặng im không nói gì nữa.
Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được gỡ bỏ, tôi thầm cảm ơn Từ Quân vì đã không khai ra tôi.
Chẳng bao lâu sau, mẹ Từ Quân vội vã đẩy một chiếc xe ba gác tới, đưa hắn đi. Từ Quân nằm sấp trên xe, mình trần như nhộng, miệng rên hừ hừ.
Cái mông nó nát bươm, máu me đầm đìa, trên lưng và chân đầy những vết lằn roi đỏ quạch, nhìn là biết lão cha kia đã quất cả dây thắt lưng lên người hắn.
Mẹ Từ Quân và Dung đẩy xe lướt qua cửa nhà tôi, máu chảy dọc theo cả đoạn đường.
Khoảnh khắc ấy, hình tượng Từ Quân trong mắt tôi bỗng chốc trở nên cao lớn lạ thường, chẳng khác nào một người hùng trong sách giáo khoa vậy.
Mãi đến chiều hôm sau Từ Quân mới từ bệnh viện về, vẫn là mẹ hắn đẩy xe chở về. Cho đến tận khi nhập học, hắn đi đứng vẫn còn hơi khập khiễng.
Từ đó về sau, cứ thấy mẹ tôi là Từ Quân lại trốn biệt, hắn cũng không còn sang nhà tôi chơi nữa, mà tôi cũng chẳng tiện rủ rê hắn nữa.
Mẹ tôi thì áy náy, bà thấy Từ Quân đáng bị phạt nhưng không đáng bị đánh nặng như thế, bà bảo bố của hắn đúng là đồ không bằng cầm thú.