Chương 4
Tôi cũng thấy may mắn vì mình có một người bố không bao giờ đánh đập con cái.
Nhưng chẳng bao lâu sau, bố Từ Quân gặp chuyện. Đúng một tháng sau trận đòn đó.
Một buổi chiều tà, có người hớt hải chạy vào khu tập thể gọi mẹ Từ Quân, bảo bố hắn gặp nạn khi đang bơi dưới sông.
Hầu hết mọi người trong trạm đều kéo đến, sau này tôi mới biết, ông ta "thả trôi sông" mà không quay trở về được nữa.
Vốn dĩ bố Từ Quân bơi lội rất giỏi, mùa đông cũng dám nhảy xuống sông Trường Giang, nghe nói còn từng cứu người.
"Thả trôi" là trò chơi của những kẻ bơi giỏi ở ven sông: nhảy xuống một điểm, rồi để dòng chảy xiết của sông Trường Giang cuốn đi cho đến khi tới khúc sông lặng thì lên bờ.
Bố Từ Quân thường chơi trò này vào mùa hè, nhưng lần đó, có lẽ ông ta không gặp may.
Tối hôm đó, rất nhiều người cầm đèn pin, đuốc rọi dọc theo bờ sông tìm kiếm, đi xa tận phía hạ lưu mà đến gần sáng vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Bố Từ Quân cứ thế tan biến vào dòng Trường Giang cuồn cuộn.
Mấy ngày đầu, chúng tôi còn thấy không quen, dù sao thì một người quen mặt đột ngột biến mất cũng để lại chút hụt hẫng. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua nhanh, bởi bố Từ Quân vốn dĩ chẳng lấy gì làm được lòng người.
Người thích nghi nhanh nhất có lẽ là Từ Quân. Trước kia nó chỉ sợ mỗi bố, giờ thì chẳng ai quản nổi nó nữa.
Chẳng bao lâu sau, Từ Quân bắt đầu trốn học, thường xuyên mất tích vài ngày, tụ tập với đám người ngoài xã hội. Giáo viên chủ nhiệm đã vài lần đến tìm mẹ hắn, nhưng bà cũng bó tay.
Đến cuối học kỳ đó, Từ Quân đã bỏ học hẳn, cũng chẳng buồn về nhà, mẹ hắn thường xuyên cả tuần trời không thấy bóng dáng con trai đâu.
Từ đó về sau tôi cũng ít gặp Từ Quân hơn, tôi biết hắn đã trở thành một tên lưu manh nhỏ ở thị trấn.
Đến khi tôi vào cấp hai, Từ Quân đã là một tên "anh chị" có chút tiếng tăm. Có vài lần hắn còn đến trường thu tiền bảo kê.
Tôi chưa từng bị đám lưu manh bắt nạt ở trường, vì Từ Quân từng nói với bọn họ tôi là anh em lớn lên cùng hắn. Nhờ vậy mà chẳng có đám nào dám bén mảng tới làm phiền tôi.
Về điểm này, tôi vẫn thấy Từ Quân rất trượng nghĩa.
Nhưng kiểu sống bất cần như Từ Quân sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Học kỳ hai lớp bảy, hắn bị bắt. Nghe nói là đánh nhau với một tên côn đồ khét tiếng trong thị trấn, khiến tên kia trọng thương.
Tôi cứ ngỡ lần này hắn phải biết sợ, nào ngờ chưa đầy nửa năm, thằng nhóc này đã ra tù. Hắn gặp vận may. Nói chính xác hơn là chị gái hắn - Dung - gặp vận may.
Dung tìm được một anh người yêu, anh ta là phó sở trưởng đồn công an. Đừng xem thường chức "phó", anh ta chính là "ông trùm" ở thị trấn lúc bấy giờ.
Khu vui chơi giải trí xa hoa nhất thị trấn chính là do anh ta mở.
Ở cuối con phố cổ có một "khu đèn đỏ" rất nổi tiếng, khu giải trí đó nằm ngay đầu ngõ, thường xuyên có những chiếc xe biển tỉnh khác đỗ trước cửa, toàn là xe của tòa án, viện kiểm sát các kiểu.
Nhờ mối quan hệ đó, Từ Quân nhanh chóng được thả ra, thậm chí còn nổi danh hơn trước. Người ta bảo, không vào "đồn" thì không phải lưu manh chính hiệu, giờ thì Từ Quân đã là lưu manh "đủ chuẩn" rồi.
Tôi còn nghe được một câu chuyện khác, rằng vị phó sở trưởng kia ban đầu nhắm vào mẹ Từ Quân, sau khi "dan díu" với mẹ rồi thì lại để ý đến cả chị gái hắn.
Hiện tại, cả hai mẹ con đều bị ông ta thu phục. Chẳng biết thực hư thế nào, nhưng đúng là sau khi bố Từ Quân mất tích, mẹ hắn thường xuyên trang điểm lộng lẫy, xuất hiện ở khu đèn đỏ thật.
Không lâu sau, Dung kết hôn. Ngày cưới, cả nhà tôi đều đến dự, tiệc cưới tổ chức ngay tại khu giải trí kia. Khách khứa rất đông, còn có cả một vị quan chức từ thành phố về lên phát biểu.
Hôm đó, Dung mặc váy cưới trắng, xinh đẹp vô cùng. Người chồng phó sở trưởng của chị ta trông cũng tạm ổn, chỉ là tuổi tác cũng sấp sỉ mẹ của Từ Quân mà thôi.
Ngày hôm đó, Từ Quân tỏ vẻ đắc ý lắm. Hắn giờ đã ra dáng người lớn, khoác lên mình bộ vest bảnh bao, trông chẳng khác nào một gã công tử bột chỉ được cái mã ngoài.
Hắn lôi kéo tôi uống cạn hai cốc bia. Về đến nhà, tôi cứ buồn bực suốt cả đêm. Chẳng phải vì say rượu, mà bởi lẽ hình bóng nữ thần trong mộng bấy lâu nay của tôi, cuối cùng đã chính thức thuộc về người khác.
Tôi vốn dĩ đã nghĩ rằng giữa tôi và Từ Quân chẳng còn liên quan gì tới nhau nữa. Hắn làm gã lưu manh của hắn, tôi làm cậu học trò ngoan của tôi, nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng, tôi không ngờ rằng một biến cố xảy ra với gia đình mình đã khiến Từ Quân một lần nữa bước vào cuộc đời tôi, kéo tôi vào một khoảng thời gian vừa hoang đường lại vừa đầy cuồng nhiệt.
Đúng vào năm sau khi Dung kết hôn, kỳ nghỉ đông vừa khép lại, tôi chỉ mới bắt đầu học kỳ hai của lớp tám được vài ngày.
Hôm đó tan học về nhà, tôi còn chưa tới cổng trạm lương thực đã thấy từ xa một chiếc xe cảnh sát đang chạy ra.
Đến khi tiến gần tới khu tập thể, tôi thấy đầu ngõ xúm xít vài người đang thì thầm to nhỏ. Dù tôi quen biết tất cả họ, nhưng ánh mắt họ nhìn tôi ngày hôm nay sao mà lạ lẫm quá.
Khi tôi bước vào ngõ, họ bỗng im bặt, rồi lặng lẽ dạt ra nhường đường.
Lòng đầy hoài nghi, tôi tiến tới trước cửa nhà. Cửa khép hờ, tôi đẩy ra thì thấy căn phòng bừa bộn như thể vừa có rất nhiều người ghé qua. Mẹ tôi ngồi một mình trên ghế sofa, thần hồn nát thần tính.
Tôi cất tiếng gọi, bà ngước lên, thốt ra một câu: "Bố con bị cảnh sát bắt đi rồi."
Tôi sững người, chết lặng tại chỗ.
Phải mất một lúc lâu sau, khi đã trấn tĩnh lại, tôi mới hỏi mẹ rốt cuộc chuyện là thế nào. Mẹ ấp a ấp úng hồi lâu mới kể đại khái cho tôi nghe.
Hình như cảnh sát nói bố tôi làm giả hóa đơn gì đó phạm pháp, nên phải bắt đi điều tra.
Hồi đó, tôi làm sao hiểu được việc xuất hóa đơn lại là phạm pháp chứ?
Tôi chỉ biết bố tôi vốn là kế toán, chuyện thường xuyên phải đụng tới hóa đơn là hết sức bình thường.
Đêm đó, hai mẹ con tôi đều nặng lòng, cơm chẳng buồn ăn, rồi sớm chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, mẹ bảo tôi cứ yên tâm học hành, đừng bận tâm chuyện này nữa, còn bà thì chạy đến đồn cảnh sát ở thị trấn.
Đến trưa bà về, nói rằng đồn thị trấn chẳng hề hay biết gì, vụ này do Công an huyện thụ lý.
Những ngày tiếp theo, mẹ tôi chạy đôn chạy đáo, nhờ vả khắp nơi, lại còn đi đi về về thị trấn huyện hai chuyến.
Kết quả nhận được tại Cục Công an huyện chỉ là một câu: "Đang trong quá trình điều tra, cứ về chờ đi."
Thế rồi chẳng còn tin tức gì nữa, mẹ tôi nóng lòng như lửa đốt mà hoàn toàn bất lực.
Vốn dĩ mẹ tôi không khéo léo trong các mối quan hệ xã giao. Trước kia, cả bố và mẹ đều có chút tự cao, nhìn người khác thường với thái độ trịch thượng.