Chương 6
Ngay lúc đó, Từ Quân táo tợn bóp mạnh hai cái, nụ cười trên mặt càng thêm càn rỡ.
Mẹ tôi nhìn biểu cảm của hắn, mặt lập tức đỏ bừng, cúi gầm xuống lí nhí: "Hôm khác... dì mời cậu ăn cơm".
Giọng hắn rất nhỏ, âm điệu nghe có chút kỳ quái.
Từ Quân cười cợt hỏi tiếp: “Dì Lan định mời tôi ăn gì đây?”
Mẹ tôi đáp: “Cậu thích ăn gì thì dì Lan làm cho cậu món đó.”
Đúng lúc ấy, Từ Quân cười một cách đê tiện, ghé sát vào tai mẹ tôi, thì thầm: “Cháu thích ăn đậu phụ của dì Lan cơ.”
Mặc dù hắn nói rất khẽ, nhưng tôi đứng ngay phía sau nên nghe rõ mồn một. Mặt mẹ đỏ bừng, bà cúi đầu, không nói lời nào.
Bàn tay Từ Quân càng lúc càng quá quắt, men theo rãnh mông mẹ tôi mà miết xuống dưới, càng lúc càng tiến sâu hơn. Mẹ hơi run lên, một tay vươn ra phía sau nắm chặt lấy tay hắn.
Từ Quân dừng lại, không tiếp tục sàm sỡ thêm nữa, nhưng tôi lại thấy bàn tay phía trước của hắn vẫn không ngừng cử động.
Vì Từ Quân đứng ở góc nghiêng, tôi chỉ thấy tay hắn động đậy chứ không rõ đang làm gì, có vẻ như là đang chạm vào nơi tư mật của mẹ.
Có lẽ sợ hắn chạm vào nơi nhạy cảm nhất, mẹ buông tay phía sau ra, đưa cả hai tay về phía trước. Thừa cơ bà không thể phòng bị phía sau, tay Từ Quân bắt đầu ma sát lên xuống trong rãnh mông của mẹ.
Lúc này tôi mới bừng tỉnh, dùng tay chọc vào eo Từ Quân, ném cho hắn một ánh mắt đầy giận dữ. Từ Quân chỉ cười nhếch mép, làm động tác "suỵt" với tôi.
Đúng lúc đó, mẹ quay đầu nhìn nhanh về phía chúng tôi, lại liếc mắt nhìn những người xung quanh rồi quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng nói tiếng nào.
Từ Quân đắc ý cười với tôi, cơ thể lại gần sát vào mẹ hơn. Tay hắn vẫn không ngừng ve vuốt mông bà, chỉ là không dám lần mò sâu xuống dưới nữa.
Mẹ dường như mặc định hành động của hắn, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ mà không hề phản kháng.
Tôi nhìn quanh, toa xe ồn ào náo nhiệt, tôi và Từ Quân che chắn cho mẹ nên không ai chú ý tới chuyện ở đây.
Tay Từ Quân cứ thế lượn lờ giữa hai cánh mông đầy đặn của mẹ, nắn bóp nhẹ nhàng.
Cơ thể hắn cũng ép sát vào người mẹ, phần hạ bộ cọ vào đùi bà; nếu hắn có phản ứng, chắc chắn mẹ sẽ cảm nhận được ngay.
Tôi đứng sau mà chẳng biết làm sao. Trên xe đông đúc thế này, tôi không thể làm ầm lên được, vả lại chính mẹ cũng không hề phản đối.
Nhìn Từ Quân đùa giỡn với vòng ba của mẹ, trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác kích thích biến thái, giống hệt như mấy câu chuyện mà trước đây hắn hay kể cho tôi nghe về mẹ và chị gái hắn.
Không lâu sau, khách trên xe xuống bớt, không còn quá chen chúc, Từ Quân mới chịu thu tay về.
Mẹ tôi vẫn quay đầu hướng ra ngoài cửa sổ, mặt đỏ tận mang tai.
Từ Quân thì mặt đỏ gay, đũng quần nổi lên một cục lớn, chính tôi cũng cảm thấy đũng quần mình căng chặt.
Chưa tới trạm, Từ Quân đã bảo có việc nên xuống xe trước. Lúc này mẹ mới xoay người lại, vẻ mặt vô cùng gượng gạo, phải đến lúc xuống xe mới khá hơn một chút.
Về đến nhà, mẹ vẫn im lặng suốt. Mãi tới bữa tối, bà mới nhắc đến bố tôi, nói rằng sau khi thăm nom hôm nay bà thấy rất lo lắng.
Tôi hỏi bà rốt cuộc bố phạm tội gì, bà bảo tôi đừng quan tâm, vài ngày nữa phải đến trại tạm giam đưa đồ cho bố, vẫn là đi cùng Từ Quân.
Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, buột miệng hỏi: “Còn phải đi cùng hắn sao?”
Mẹ ngước nhìn tôi một cái, cúi đầu im lặng một hồi lâu mới thản nhiên đáp: “Không đi cùng nó thì còn biết làm sao?”
Sau đó cả hai lại rơi vào im lặng. Một lát sau mẹ mới nói, giờ bố đang ở trại tạm giam, chỉ có Từ Quân là giúp được việc.
Thời thế giờ không như xưa, có những chuyện phải học cách nhẫn nhịn. Bà nói rất nhiều. Tôi nghĩ chỉ cần mẹ không thấy phiền thì tôi cũng chẳng còn gì để nói, chỉ biết ậm ừ cho qua.
Sau đó, mẹ còn bảo tôi lúc nào rảnh thì qua "thắt chặt tình cảm" với Từ Quân, nói rằng chúng tôi lớn lên cùng nhau, dễ nói chuyện hơn.
Tôi định nói là Từ Quân chỉ muốn "thắt chặt tình cảm" với mẹ thôi, nhưng lại không dám thốt nên lời.
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được.
Nghĩ về mẹ, trước đây bà kiêu hãnh nhường nào, trăm người ở kho lương chẳng có mấy ai lọt vào mắt xanh của bà, vậy mà giờ đây lại phải hạ mình để một tên lưu manh sàm sỡ.
Không hiểu Từ Quân bị trúng tà gì mà vẫn hứng thú với mẹ tôi đến thế.
Nhưng cũng phải nói, dạo gần đây mẹ tôi càng lúc càng đậm đà hương vị đàn bà, bớt đi vẻ cao ngạo lạnh lùng, thay vào đó là sự dịu dàng, chín chắn.
Dáng người bà cũng có phần đẫy đà hơn, trông càng gợi cảm. Ngực cũng to hơn, rất săn chắc, chưa hề có dấu hiệu chảy xệ. Mông tròn trịa, đầy đặn, nhìn rất bắt mắt.
Mấy năm nay nhà máy dệt nơi mẹ làm ăn không tốt, ngày càng sa sút. Năm ngoái chỉ được đi làm hai tháng, năm nay nghe nói phải đóng cửa cả năm.
Mẹ không có việc gì ngoài làm việc nhà, bà không thích đánh bài hay tụ tập hàng xóm, rảnh rỗi lại đọc sách hoặc vận động một chút.
Thời đó điều kiện không có, mẹ chỉ nhảy dây, xoay vòng lắc eo, đôi khi kéo tôi đánh cầu lông cùng. Mẹ còn có một môn thể thao đặc biệt là tập aerobic theo tivi.
Trước đây trên đài trung ương có chương trình dạy aerobic, mẹ rất chăm tập. Hai năm nay, mẹ cứ rảnh là tập tành mấy thứ đó, thân hình ngày càng mặn mà, mái tóc cũng uốn sóng bồng bềnh.
Giờ đây, mẹ hoàn toàn là hình mẫu của một người phụ nữ chín muồi.
Còn thằng nhãi Từ Quân kia, nó chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, cũng mười tám, mười chín, là người mà mẹ tôi chứng kiến lớn lên từng ngày, nghĩ mà tôi thấy khó chịu.
Chiều hôm sau, thấy Từ Quân ở nhà, tôi cầm quả táo sang đó.
Từ Quân vẫn chưa ngủ dậy, tôi cũng chẳng khách sáo, ném quả táo cho hắn rồi vào thẳng vấn đề: “Này, hôm qua cậu quá đáng rồi đấy nhé.”
Từ Quân cầm táo cắn một miếng: “Mẹ cậu còn chẳng nói gì, cậu có quyền gì mà bảo tôi quá đáng?”
Tôi gằn giọng: “Chưa bị bố tôi đánh chừa đúng không?”
Hắn cười khẩy: “Cậu muốn bố cậu bò từ sông Trường Giang lên đánh tôi chắc? Với lại, chuyện này không phải lỗi tại cậu sao? Nếu không phải cậu lấy băng vệ sinh của mẹ cậu đưa cho tôi nghịch, thì tôi đã không bị ăn đòn rồi.”
Tôi cứng họng, không nói được câu nào.