Chuyện Xanh Ở Thị Trấn Nhỏ

Chương 5

Chương 5
Họ chẳng mấy khi qua lại với gia đình các công nhân viên trong trạm, bố tôi thi thoảng chỉ tìm người chơi vài ván cờ.
Những lúc rảnh rỗi, mẹ tôi chỉ thích đọc mấy loại tạp chí như "Tri Âm", "Độc Giả". Đến tận bây giờ, nhà tôi vẫn còn chất đống những tờ tạp chí đó.
Mẹ tôi ngày ấy mang hơi hướng của một "cô nàng văn nghệ", tự cảm thấy mình thanh cao, khác biệt.
Nhưng mấy năm nay, tình thế đã đổi khác. Thời kỳ cung ứng lương thực bằng tem phiếu đã qua, trạm lương thực không còn vẻ huy hoàng như trước, địa vị cũng tụt dốc, bố tôi không còn là nhân vật "đắt sô" như xưa nữa.
Nhà máy dệt nơi mẹ tôi làm việc thì hiệu quả kinh doanh bết bát, nghe tin phá sản đã lâu, gần một hai năm nay gần như không hoạt động.
Chẳng biết niềm kiêu hãnh của mẹ tôi còn sót lại được bao nhiêu.
Lần này bố gặp nạn, bà đi khắp nơi phải chịu không ít ánh mắt coi thường, có lẽ do sự chênh lệch quá lớn này khiến bà khó lòng thích nghi, càng thêm u uất.
Hơn một tuần trôi qua vẫn bặt vô âm tín. Đúng lúc đang ở bước đường cùng, tôi tình cờ chạm mặt Từ Quân sau buổi tan học.
Giờ đây, hắn thi thoảng mới về nhà ngủ. Chị gái hắn đang mang thai nên mẹ hắn phải sang đó chăm sóc, để Từ Quân ở lại trông nhà.
Tên nhóc này hiện đã gia nhập đội liên phòng ở thị trấn (giờ gọi là nhân viên hiệp trợ cảnh sát), dĩ nhiên là nhờ anh rể hắn sắp xếp, chủ yếu là để hắn "trông coi địa bàn".
Hắn thường sáng về ngủ, chiều hoặc tối lại đi, cũng không mấy khi ở nhà.
Tôi tình cờ gặp hắn trong ngõ, tiện miệng chào một câu.
Từ Quân bất ngờ hỏi tôi: "Đã đi thăm bố mày chưa?"
Tôi ngơ ngác đáp: "Còn chưa biết người đang ở đâu nữa là."
Từ Quân thản nhiên nói: "Ngay tại trại tạm giam XX ấy, hôm qua tao mới nhìn thấy xong."
Tôi chưa kịp định thần lại, chỉ kịp đáp một tiếng "Ồ", rồi hắn đã lướt qua tôi đi mất.
Từ Quân giờ đã là kẻ có "máu mặt" có giấy phép rồi. Nhờ vào mối quan hệ của anh rể, hắn ta rất được việc, thường xuyên ra vào huyện lỵ. Tôi đoán chắc là hắn đã gặp bố tôi.
Trong bữa tối, tôi kể chuyện này với mẹ. Mẹ trách tôi sao không hỏi cho kỹ, dặn lần tới gặp Từ Quân phải hỏi rõ đầu đuôi.
Tối hôm sau, thấy đèn nhà hắn sáng, tôi định qua đó thì mẹ gọi lại. Mẹ bảo tốt nhất nên gọi Từ Quân qua đây để bà hỏi, dặn tôi cứ nói khéo với hắn, nếu hắn không chịu tới thì thôi.
Tôi hiểu mẹ sợ đắc tội với kẻ như hắn.
Từ Quân cũng rất sảng khoái, tôi vừa ngỏ lời là hắn đi cùng tôi sang ngay. Đã bốn năm năm nay kể từ lần bị đánh, hắn chưa từng bước chân vào nhà tôi.
Vừa vào tới cửa, mẹ tôi hoàn toàn thay đổi thái độ – khác hẳn vẻ lạnh nhạt, chẳng buồn nhìn mặt hắn ngày trước.
Mẹ đon đả gọi: "Tiểu Quân, Tiểu Quân à", hết mời ngồi lại đưa trái cây.
Mẹ hết lời khen hắn "giờ đã trưởng thành", "biết lo toan", rồi hỏi thăm về mẹ và chị gái hắn, sau đó mới lái sang chuyện của bố tôi.
Từ Quân thực sự biết rất nhiều chuyện. Hắn kể bố tôi là do bên công an huyện tới bắt, những người tới bắt là ai hắn đều quen cả.
Hiện tại bố tôi đang bị giam ở trại tạm giam XX, nơi đó hắn tới lui như cơm bữa (trước đây hắn cũng từng bị giam ở đó nửa năm), nên người quen nhiều lắm.
Hắn còn bảo nếu chúng tôi muốn thăm bố, hắn có thể dẫn đi. Mẹ tôi tất nhiên là mừng như bắt được vàng, càng thêm đon đả, không ngừng khen hắn "biết chuyện", "giỏi giang hơn thằng bé nhà tôi (tôi) nhiều".
Từ Quân cười tươi rói, gọi bà một tiếng "Lan di" đầy thân thiết. Tên mẹ tôi có chữ "Lan", lũ hậu bối ở trạm lương thực đều gọi mẹ như vậy.
Cuối cùng, Từ Quân đồng ý dẫn chúng tôi đi. Hắn dặn sáng mai cứ ra bến xe đợi hắn, nói xong liền đứng dậy ra về.
Dù hôm nay hắn tỏ ra quy củ trước mặt mẹ, nhưng tôi vẫn nhìn ra nét gì đó bất thường trong ánh mắt hắn. Lớn lên cùng hắn, những cái nhếch mép khi hắn định bày trò tôi đã quá quen thuộc.
Chẳng biết bao năm qua đi, liệu hắn còn tơ tưởng đến mẹ tôi hay không.
Sáng hôm sau, hai mẹ con tôi ra bến xe. Từ Quân tới trước, rồi cả ba cùng lên xe về huyện. Từ trấn lên huyện chỉ mất nửa tiếng, tới nơi lại bắt thêm một chuyến xe ba bánh để tới trại tạm giam.
Từ Quân vào trước, để hai mẹ con tôi đợi một lúc. Không lâu sau, tôi đã được gặp bố. Tình hình bố không ổn lắm, mới có mười mấy ngày mà ông gầy rộc đi, thần sắc cũng rất kém.
Dù hai mẹ con tôi không ngừng an ủi, bố vẫn giữ vẻ hoảng loạn, cứ nắm lấy tay mẹ mà cầu khẩn: "Tìm cách đi, em tìm cách đi...".
Ông còn bảo cùng buồng giam có kẻ muốn đánh ông, không cho ông ăn uống gì cả.
Lòng dạ tôi và mẹ như thắt lại, chẳng biết nói lời nào để xoa dịu.
Một lát sau, có người tới đưa bố đi, mẹ tôi nước mắt đã giàn giụa.
Ra tới bên ngoài, mẹ không ngừng cảm ơn Từ Quân, kể lại chuyện bố bị bắt nạt.
Từ Quân hất hàm bảo hắn đã đánh tiếng với người trong trại rồi, sẽ đổi buồng giam cho bố, không ai dám bắt nạt ông nữa, dặn chúng tôi lần sau mang thêm nhu yếu phẩm tới.
Mẹ tôi cảm kích tới mức chẳng biết nói gì hơn.
Rời khỏi trại tạm giam, mẹ định đưa tiền cho Từ Quân nhưng hắn nhất quyết không nhận. Mẹ cố nhét vào tay hắn, kết quả bị Từ Quân nắm chặt lấy tay. Mẹ đỏ bừng mặt, thế là không dám chối từ nữa.
Lên xe buýt về, xe đã chật cứng, cả ba chúng tôi đứng ở khoảng trống phía cuối. Xe chạy thêm một đoạn, khách lên càng lúc càng đông. Mẹ đứng phía cửa sổ, tôi đứng sau lưng mẹ, còn Từ Quân đứng ngay cạnh bên.
Tôi bắt đầu buồn ngủ, Từ Quân và mẹ bắt đầu trò chuyện. Mẹ tôi sau cú sốc hôm qua, giờ thực sự cảm kích Từ Quân, nói nếu không có hắn chắc chẳng biết tới bao giờ mới gặp được bố.
Từ Quân cười hề hề, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Hắn bắt đầu khoe khoang về sự "thần thông quảng đại" của anh rể, rồi lại khoe hắn quen biết bao nhiêu người bên công an, tòa án.
Mẹ tôi phụ họa cười theo, liên tục nhờ vả hắn chăm sóc bố.
Đúng lúc đó, tôi lim dim gục đầu xuống, vô tình nhìn thấy một bàn tay Từ Quân đã đặt lên eo mẹ từ lúc nào. Tôi bừng tỉnh, nhưng vẫn tiếp tục giả vờ cúi đầu.
Mẹ như không hay biết, vẫn tiếp tục trò chuyện, lời lẽ đầy sự biết ơn.
Từ Quân nương theo lời mẹ, thấp giọng: "Lan di định cảm ơn cháu thế nào đây?".
Vừa nói, bàn tay trên eo mẹ hắn chậm rãi trượt xuống, chạm vào vòng ba của mẹ, nhẹ nhàng mơn trớn theo đường cong ấy, gương mặt thoáng nét cười trêu chọc đầy ám muội.
Mẹ tôi hiển nhiên cảm nhận được, hơi khựng lại nhưng không nói gì.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất