Khang Tư đang đọc sách dường như nghe được tiếng thở dài trong lòng Tương Văn, khóe miệng nở nụ cười, hỏi:
- Sao vậy? Có tâm sự à?
- Ái! Đại nhân! Cướp đoạt quyền lãnh thổ thạch cao của ngài có thể sẽ mang tới phiền toái hay không? Dù sao lúc trước là ngài tự mình sắc
phong, như vậy mâu thuẫn đối với danh tiếng của ngài không được tốt lắm?
Tương Văn cố ý chuyển chú ý trong lòng tới việc chính trị.
- Lúc trước ta sắc phong chỉ là thạch cao, cũng không phải lãnh địa,
xem thư sắc phong của bọn họ là biết, mặt trên chỉ viết số lượng thạch
cao, hoàn toàn không có viết đất đai lãnh địa của họ.
Khang Tư thoáng nở nụ cười tiếp theo thở dài nói:
- Kỳ thật lúc trước ta cũng không để ý chuyện thành Thanh Nguyệt, còn thật sự định sắc phong lãnh địa cho họ. Có điều lúc đó Áo Khắc Đức nhắc nhở ta: ngay cả tiểu binh đều có thạch cao, toàn bộ thành Thanh Nguyệt
sẽ bị chia cắt không còn. Bởi vì tại thời điểm thần hạ ở dưới không có
phạm tội mưu nghịch thì quân chủ không thể làm gì được lãnh địa của họ.