Vừa nhìn màu sắc lưỡi đao, Khang Tư đã biết mình không thể lấy cánh tay
ngăn trở, cho nên trước tiên nghiêng người nhanh chóng ngã xuống lưng
ngựa, chân từ lúc thấy lưỡi đao đã sớm rời khỏi bàn đạp. Khang Tư không
cam lòng nghiêng người ngã xuống như vậy, đầu gối gần thích khách thuận
thế đá vào cánh tay của hắn.
Con mắt đỏ bừng của thích khách kia sáng ngời, lưỡi đao vừa chuyển từ đâm sang chém, trực tiếp bổ về phía chân Khang Tư.
Lúc này Tương Văn còn đang ở không trung, mà thân thể Khang Tư lại
đang ngã xuống mặt đất, đã định hình, không cách nào lại biến hóa nữa.
Nhìn thế đao thích khách kia dù là bị đá trúng, cũng có thể dùng đao