Khang Tư đang uống trà trong đình viện, chỉ là một tin tức cắt đứt thời gian nhàn nhã của hắn.
Sắc mặt Tương Văn khó coi bẩm báo:
- Chủ thượng, hai ngày trước Thiên Thủ các thành Thanh Nguyệt gặp
phải ác ma tập kích, vệ binh lưu thủ chết trận hơn phân nửa. Cái mật vệ
ác ma kia nhân cơ hội đào thoát rồi.
Khang Tư cau mày:
- Trốn thoát rồi? Lẽ nào nhân viên lưu thủ không dựa theo lệnh đem mật vệ ác ma kia chia ra trông giữ sao?
- Chủ thượng, lần tập kích này là lúc mật vệ lưu thủ mang mật vệ ác
ma tiến hành huấn luyện thì phát sinh, một chút vô ý, lúc này mới để cho mật vệ ác ma đào tẩu.
Tương Văn cắn răng nói.
- Ài, nói vậy bọn tà ác trên bán đảo Phi Ba lại bắt đầu rục rịch rồi, xem ra
phải tăng tốc độ di chuyển dân chúng Lôi gia tới nơi này sinh sống.
Khang Tư cảm thán nói.
Đối với đám người chế tạo ác ma này, hiện giờ Khang Tư không có bất
cứ biện pháp gì, bởi vì căn bản không biết căn nguyên chi tiết đối