Cố Nhân Khó Tìm

Chương 5

Chương 5
Nửa tháng sau, ta ngồi lên kiệu hoa, xuất giá đến Hầu phủ.
Khăn hỉ trùm kín đầu, ta chẳng thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Nhũ mẫu là người duy nhất trong phủ đối xử tốt với ta. Bà từng nói, Thế tử là một nam tử cao lớn, anh khí bừng bừng, tựa thiếu niên áo gấm cưỡi ngựa, phong tư ngời ngời.
“Chỉ tiếc là... có một điều chưa được trọn vẹn. Nhưng ta tin Thế tử nhất định sẽ khỏe lại.” Nhũ mẫu khẽ an ủi.
Ta chẳng còn bận tâm nữa.
Gả cho ai cũng được.
Phu quân cao hay thấp, béo hay gầy, với ta đều chẳng còn ý nghĩa.
Chỉ cần có thể rời khỏi phủ họ Tiết.
Ta đã bị cấm túc suốt nửa tháng.
Không phải ta chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Ta biết thêu thùa, cùng lắm sau này dựa vào nghề thêu để mưu sinh, ít nhất cũng đủ nuôi sống bản thân.
Thế nhưng lúc trèo tường, ta bị thị vệ tuần tra bắt được.
Cha biết chuyện, lập tức sai người trói chặt hai tay ta, lại đeo chuông bạc vào mắt cá chân.
Chỉ cần ta cử động một chút, tiếng chuông sẽ lập tức kinh động hạ nhân.
Trong nửa tháng ấy, ta thường xuyên mơ thấy cha.
Trong mộng, gương mặt ông lúc nào cũng dữ tợn đến đáng sợ.
“Ngươi là lệ quỷ đến đòi mạng! Chính ngươi đã hại chết mẫu thân mình!”
“Vì sao ngươi còn sinh ra trên cõi đời này? Ngươi vốn đã mang tội nghiệt sâu nặng!”
“Cho ngươi có cơm ăn đã là ân điển rồi!”
Cha và mẹ là thanh mai trúc mã, sau khi thành thân càng ân ái mặn nồng.
Chỉ vì ta mà ông trời cướp đi người thê tử ông yêu nhất.
Bởi vậy, cha oán ta, hận ta.
Ta đã vô số lần cầu khấn trời cao.
Nếu thật sự phải lấy mạng ai, xin hãy lấy mạng ta.
Đừng cướp đi mạng sống của mẫu thân.
Ta như một cái xác không hồn, lặng lẽ bước lên kiệu hoa.
Dọc đường, tiếng kèn xô-na vang vọng tận trời.
Thế nhưng...
Sự náo nhiệt ấy là của người khác.
Không liên quan gì đến ta.
Đêm tân hôn, ta một mình ngồi trong tân phòng thật lâu.
Cho đến khi nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mở.
“Thế tử gia say rồi! Mau đỡ người vào động phòng đi!”
Tiếp đó là từng tràng cười ầm ĩ.
Mọi người lần lượt lui ra.
Qua tấm khăn hỉ, ta chỉ nhìn thấy đôi hỉ hài của Tiêu Quân đang dừng trước mặt.
“Tiết Thanh Lan, trước đây ngươi đã nhiều lần làm nhục ta trước mặt mọi người. Sau này cũng đừng trách ta không nể mặt ngươi!”
Giọng nói của Tiêu Quân vô cùng rõ ràng.
Hóa ra...
Hắn giả say.
Hắn khẽ hừ lạnh, bàn tay nâng chiếc khăn hỉ trên đầu ta lên một cách tùy tiện.
Bốn mắt nhìn nhau.
Đó là lần đầu tiên ta nhìn rõ gương mặt của Tiêu Quân.
Chỉ là trong đôi mắt ngạo nghễ ấy, lại hiện lên một tia kinh ngạc.
“Là ngươi sao...”
Chưa kịp để ta trả lời, hắn đã hiểu ra mọi chuyện.
“Vậy là... ngươi thay tỷ tỷ mình xuất giá?”
Ta và Tiêu Quân chỉ từng gặp nhau một lần ngắn ngủi vào ngày hắn đến phủ họ Tiết nạp sính.
Vốn dĩ...
Hắn phải là tỷ phu của ta.
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên ngượng ngập đến khó tả.
Tiêu Quân im lặng một lúc rồi sai người mang giấy bút đến, cúi đầu viết gì đó trên bàn trà.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất