Cố Nhân Khó Tìm

Chương 6

Chương 6
Chừng một khắc sau, hắn đưa cho ta một tờ giấy.
“Đây là hưu thư.”
“Đợi khi thời cơ chín muồi, nàng có thể rời đi.”
“Trước lúc ấy, những gì Thế tử phi nên có, từ thể diện đến tôn quý, ta đều sẽ cho nàng.”
Đêm tân hôn...
Điều đầu tiên ta nhận được, lại là một phong hưu thư.
Trong lòng nhất thời chẳng biết nên vui hay nên buồn.
Ngay cả nha hoàn hồi môn ta cũng không có.
Cha nói, Hầu phủ tự khắc sẽ chuẩn bị.
“Phủ họ Tiết các ngươi keo kiệt thật đấy. Đến cả một nha hoàn hầu hạ bên người cũng chẳng nỡ chuẩn bị cho nàng.”
Nói rồi, Tiêu Quân gọi một nha hoàn tên Thí Nguyệt đến thay y phục cho ta.
Thí Nguyệt trông không giống người kinh thành.
Nàng nói mình là người Tái Bắc, năm xưa được Lão Hầu gia cứu mạng, từ đó vẫn luôn ở bên chăm sóc Tiêu Quân.
Lần này Tiêu Quân hồi kinh, nàng cũng theo hắn trở về.
Sáng sớm hôm sau, sau khi ta dâng trà kính lễ Bình Dương Hầu, ông liền chuẩn bị rời kinh.
Ông là người tính tình hào sảng.
Trước lúc lên đường, ông tặng ta một cây trường tiên.
Đời nào lại có cha chồng tặng con dâu roi da chứ?
“Thằng con hư này da dày thịt chắc lắm. Sau này nếu nó làm điều gì khiến con không vừa mắt, cứ việc quất nó.”
Tiêu Quân chống gậy, lập tức cãi lại cha mình.
“Cha à, mạng của con trai cha cũng là mạng đấy!”
Bình Dương Hầu cười ha hả.
“Con trai ngoan của ta, ở kinh thành nhớ dưỡng thương cho tử tế.”
Tiêu Quân ngẩng đầu đáp:
“Cho dù chân con có què, con vẫn đủ sức giết địch.”
Ta lặng lẽ nhận lấy cây trường tiên.
Chớp mắt một cái...
Đã đến ngày ta phải hồi môn.
Ba ngày sau, ta theo lễ hồi môn trở về phủ.
Sau khi dâng trà thỉnh an phụ thân, vì nể mặt Tiêu Quân nên ông chỉ nói vài câu khách sáo.
Không một ai nhắc đến chuyện đổi gả.
Đi ngang qua hoa viên, ta tình cờ bắt gặp Tiết Thanh Lan và Đỗ Vọng Chi đang cùng nhau thưởng hoa.
Hai người kề vai sát cánh, ân ái mặn nồng, tựa như một đôi chim liền cánh.
Ta định lặng lẽ rời đi, nhưng Tiết Thanh Lan hết lần này đến lần khác chắn ngang đường.
“Muội muội ngoan của ta hôm nay trông xinh đẹp hơn hẳn. Tên què đó đối xử với ngươi thế nào?”
“Ngươi chẳng qua chỉ là con chó nhỏ của ta, chỉ xứng nhặt lấy những gì ta bỏ lại!”
“Tiêu Quân tuy thân có tàn tật, nhưng cưới ngươi thì cũng quá đủ rồi.”
Thấy ta im lặng, nàng ta bất ngờ đá mạnh vào đầu gối ta.
“Còn không mau cảm tạ tỷ tỷ?”
Ta lảo đảo lùi mấy bước.
Không phải ta chưa từng nghĩ đến việc phản kháng.
Chỉ là mỗi lần lời nói đã lên đến đầu môi, cuối cùng vẫn bị ta nuốt ngược trở vào.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất