Chương 2
Không khí yên lặng hai giây.
Vương Văn Lượng tức đến mức đôi đũa trong tay run lên.
“Dì, dì có ý gì vậy?”
Sắc mặt mẹ hắn cực kỳ khó coi.
“Chúng tôi có lòng đến hỏi cưới, chị lại sỉ nhục chúng tôi như thế sao?”
Lý Thanh ngồi phía trong, tò mò đứng dậy bước tới.
Khi nhìn rõ những tờ phiếu giảm giá trong thùng, nó hét lên rồi hất tung cả chiếc thùng xuống sàn.
“Mẹ!”
“Sao mẹ có thể làm như vậy!”
Tôi xoa xoa tai, cảm giác màng nhĩ sắp bị tiếng hét của nó làm thủng.
Đống phiếu này tôi mất mấy nghìn tệ mới mua được, thật không hiểu sao bọn họ lại không thích, còn phản ứng dữ dội như thế.
Tôi kiên nhẫn nói:
“Đã bảo năm mươi vạn thì mẹ còn cho thêm tám vạn nữa. Sao lại không vui?”
Lồng ngực Vương Văn Lượng phập phồng dữ dội, nghiến răng nói:
“Thứ chúng tôi cần là tiền, không phải đống giấy lộn này. Dì bị ngốc à?”
Trong mắt hắn, chưa bao giờ tồn tại hai chữ “tôn trọng” dành cho tôi.
Nghĩ đến kết cục kiếp trước, tôi cầm điện thoại lặng lẽ lùi xa hắn một chút.
“Tặng các người phiếu giảm giá thì sao? Sính lễ các người đưa cho tôi chẳng phải cũng là một đống giấy lộn đó à? Có qua có lại thôi.”
Mẹ hắn lập tức phản bác:
“Sao có thể giống nhau được? Phiếu giảm giá chúng tôi đưa đều dùng được thật, sửa nhà mua đồ điện đều tiết kiệm được rất nhiều tiền.”
Tôi không chịu thua.
“Phiếu của tôi còn lợi hại hơn. Ngoài việc dùng khi mua trang sức cưới, còn có thể dùng cho chụp ảnh cưới, tuần trăng mật, mua thức ăn hằng ngày và đủ loại nhu yếu phẩm. Dùng vài năm cũng chưa hết, coi như tôi để lại cho con gái mình một sự bảo đảm.”
“Chị... chị chẳng có chút thành ý nào, còn muốn gả con gái vào nhà họ Vương chúng tôi? Đừng có nằm mơ!”
“Ồ? Không cưới càng tốt. Chiều nay tôi sẽ đưa nó đến bệnh viện bỏ đứa bé luôn. Nhân tiện giữ nó ở nhà thêm vài năm giúp tôi trông cửa hàng.”
Vương Văn Lượng đập mạnh bát đũa rồi đứng dậy bỏ đi.
Lý Thanh vội chạy theo kéo hắn lại, bị hắn đẩy ngã xuống đất, khóc đến mức không thở nổi.
Mẹ hắn lo lắng nhìn bụng Lý Thanh một cái rồi hung hăng trừng mắt với tôi.
“Con gái chị đang mang thai. Bác sĩ nói rồi, thành tử cung của nó rất mỏng, không chịu nổi giày vò. Nếu mất đứa bé này thì sau này rất khó mang thai nữa.”
“Bây giờ ngoài nhà họ Vương chúng tôi, còn ai chịu cưới thứ con gái hư hỏng ấy?”
“Chị suy nghĩ cho kỹ đi. Tiền sớm muộn cũng để lại cho con cái. Chỉ vì chút tiền mà hủy hoại cả đời con bé thì không đáng.”
Nói rồi, bà ta đỡ Lý Thanh dậy, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nó, giả vờ thở dài.
“Thanh Thanh à, thật ra dì vẫn rất thích con, rất muốn con làm con dâu nhà dì.”
“Chỉ tiếc là mẹ con chẳng thương con.”
Tôi đưa trả lại đống phiếu giảm giá mà bọn họ mang tới.
“Nếu đã không thể thành thông gia thì mang sính lễ của các người về đi. Ra ngoài cũng đừng nói tôi chiếm lợi của các người.”