Trên mặt Dương thị sóng êm gió lặng, nhìn không ra một chút không muốn, giọng nói cũng thập phần bình tĩnh. “Lão gia, chúng ta có thể quay về Đông Kinh, tất cả đều do con dâu giúp chúng ta trả hết nợ, tuy nói chúng ta là người một nhà, khoản tiền đó,
vẫn phải trả lại cho con dâu thì hơn”.
Một câu này khiến Trương Đống không còn gì chống đỡ. Lúc trước là
chính ông ta chủ động nói rằng sẽ trả lại khoản tiền đó, dù hiện tại ông ta không muốn, cũng không có mặt mũi phản bác, nếu ngược lại chẳng khác gì tự vả vào mặt mình.
Dương thị thấy ông ta không lên tiếng, nghĩ hẳn là ông ta đã tắt tâm tư muốn nạp thiếp, an ủi ông ta. “Lão gia đừng vội, chờ chúng ta dư dả chút, việc đầu tiên là mua một đứa cho lão gia”.
Trương Đống nghe dỗ như vậy nhiều rồi, có chút mất hứng, nghĩ bụng : chờ tới chờ đi, chờ thêm vài năm nữa, có mua nhiều thiếp ông ta cũng không sinh nổi, chỉ nói. “Chúng ta có người, không cần thiết tiêu tiền mua”.
Dương thị ngạc nhiên hỏi. “Ở đâu ra người?”.
Trương Đống hất cằm chỉ vào gian phòng hạ đẳng phía sau, nói. “Chẳng phải có sẵn Lưu Hà ở đó sao? Nó cũng không nhỏ, chính thích hợp khai chi tán diệp cho nhà họ Trương”.
Dương thị hiểu được nha hoàn của mình, đương nhiên không muốn, nhưng
bà và Trương Đống vợ chồng nhiều năm, biết rõ tính nết ông ta, nếu quả
quyết cự tuyệt sẽ chỉ kích thích tính tình ông ta mà thôi, bà uyển
chuyển nói. “Dưa hái xanh không ngọt, chuyện này không thể vội, chờ